Mắc phải hội chứng sợ xã hội

Chương 2

06/04/2023 16:23

Bởi vì Lộ Yến mà dự tính ban đầu xin nhà trường cho tôi sống trong phòng ký túc xá đơn đã hoàn toàn bị dập tắt.

Ngày mai đã có tiết tài chính thị trường nên cửa phòng ký túc xá của tôi đã bị sinh viên gõ đến hỏng rồi.

Tôi vừa mới mở diễn đàn quen thuộc thì cửa lại vang lên mấy tiếng cốc cốc. Tôi gập máy tính lại, thở dài một hơi mới đi ra cửa.

Tôi mở cửa, mắt vội vàng quét qua khuôn mặt của cô gái ngoài cửa, cuối cùng ánh mắt của tôi dừng lại trên áo ngủ màu hồng của cô ấy.

Cô gái đưa vở bài tập đến trước mặt tôi, cô ấy ngọt ngào nói: "Cán sự lớp, đây là bài tập của tớ."

Tôi nhìn tên trên nhãn vở bài tập, có chút quen thuộc nhưng lại không nhớ ra được. Tôi ừm một tiếng gật đầu, nhận lấy vở bài tập trên tay cô ấy.

Khi định đóng cửa, cô gái tên Phùng Nguyệt này đã thò đầu vào trong.

"Cán sự lớp, một mình cậu ở đây sao? Cậu không sợ à?" Phùng Nguyệt lấy que kẹo trong túi ra nhét vào miệng.

Tôi lắc đầu.

Ở chung với mọi người mới đ/áng s/ợ.

Sau khi Phùng Nguyệt rời đi tôi mới nhớ ra vì sao tên cô ấy quen mắt như thế. Khi sinh viên năm nhất đại học đến báo danh là cô ấy nhất quyết muốn xách vali giúp tôi, còn đề nghị ở chung một phòng với tôi nữa. Đến bây giờ mỗi khi nhớ lại hành động của cô ấy vẫn khiến tôi hít thở không thông.

Tôi đặt vở bài tập của cô ấy lên chồng vở bài tập rồi mở máy tính đã gập lại ban nãy ra.

Trên màn hình máy tính là một diễn đàn kinh tế ít người biết đến, đây là diễn đàn tôi vô tình phát hiện khi lên mạng trong khoảng thời gian năm nhất, khi đó cảm thấy nói không chừng mình sẽ học được gì đó trên diễn đàn này.

Vừa chơi là chơi tận hai năm.

Biểu tượng phòng nói chuyện bên góc bên phải nhảy ra, là hình đại diện tôi quen thuộc nhất. Tôi vội vàng mở ra, khung trò chuyện hiện ra giao diện trên màn hình.

[Ồ?]

Một từ đơn giản nhưng tôi biết anh ấy đang trả lời lại tin nhắn hôm qua của tôi.

Tôi vô thức gật đầu, bắt đầu gõ bàn phím.

[Haizzz, ngoại hình của giáo sư kia rất dễ nhìn, chỉ là đi đến đâu thì ánh mắt của nhóm sinh viên đi đến đấy. Cũng không biết thầy ấy chịu được như thế, nếu như bị nhiều người nhìn như thế, có lẽ tôi chỉ h/ận không thể đào hố ch/ôn mình mất.]

Gõ phím xong tôi lại cảm thấy không thích hợp, thế nên xóa hết tất cả rồi gõ lại lần nữa.

[Chỉ là tôi nghĩ không thông, vì sao lại muốn tôi làm cán sự lớp.]

Sau khi gửi xong, tôi nghĩ đối phương có lẽ sẽ không trả lời tin nhắn nhanh lắm thì bắt đầu sắp xếp lại vở bài tập sinh viên nộp cho mình.

Vừa sắp xếp vừa thở dài, tôi thật sự cực kỳ cực kỳ cực kỳ không muốn làm cán sự lớp đâu.

Vừa sắp xếp xong, trong khung trò chuyện đã xuất hiện tin nhắn mới.

[Vậy thì đề nghị không làm cán sự lớp nữa.]

Đây...

[Tôi không nói nổi.] Đâu chỉ nói không nổi, ngay cả nói mấy câu với Lộ Yến tôi cũng không dám nói.

Lần này đối phương trả lời rất nhanh.

[Vậythì làm cán sự lớp đi, cũng không sao đâu.]

[Nói thì nói!] Tôi gõ mạnh bàn phím.

Tôi quen người này khi tôi mới chơi diễn đàn này, khi đó nhìn thấy bài văn phân tích tình hình kinh tế thời đại ngày nay, khi định rời khỏi giao diện thì không cẩn thận đ/è phải bàn phím, viết chữ lo/ạn xạ ở trong khu bình luận.

Khi tôi phát hiện khu bình luận không có nút xóa, tôi lập tức nghĩ hay là khóa tài khoản nhỉ. Nhưng khi tôi còn chưa kịp khóa tài khoản thì chủ thớt có tên tài khoản là Q đã tìm tới.

Sau khi vượt qua trạng thái sợ xã hội, cuối cùng tôi cũng không khóa tài khoản, còn bắt đầu kết bạn với Q.

Tôi nhìn hai chữ "cố lên" được đối phương gửi qua, tôi vội đứng bật dậy, quyết định nói làm thì làm.

Tôi ôm vở bài tập một đường đi thẳng đến phòng làm việc của Lộ Yến, cửa đang đóng, tôi giơ tay gõ cửa.

"Cửa không khóa." Giọng nói dễ nghe như thế, đáng tiếc những lời nói ra đều giống như bùa đòi mạng tôi vậy.

Vì để học kỳ tiếp theo có thể sống hạnh phúc, Đường Dạng xông lên!

Tôi lấy dũng khí mở cửa, đây là phòng làm việc đ/ộc lập, bên trong chỉ có một mình Lộ Yến.

"Bài tập đã thu đủ rồi sao?" Lộ Yến ngẩng đầu lên từ sau máy tính.

Cảm nhận được ánh mắt của anh ấy, tôi bèn vội vàng cúi đầu, đi đến bên cạnh bàn của anh ấy rồi đặt bài tập lên trên đó.

Một, hai, ba!

"Thầy, em có thể không làm cán sự lớp được không ạ?"

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi giày trắng của mình, trong lòng thầm nói "có thể, có thể".

Tiếng nhấp chuột của Lộ Yến chợt dừng lại, tầm nhìn của anh ấy chuyển lên người tôi: "Vì sao không muốn làm?"

A! Vì sao lại còn hỏi như thế!

"Không... không thích ạ."

"Vì sao không thích?" Giọng nói không có cảm xúc của Lộ Yến nối tiếp.

Tôi khóc mất.

"Chào thầy ạ!"

Đợi đến khi tôi xuống tầng dạy học mới nhớ khi tôi chạy ra khỏi phòng làm việc của Lộ Yến đã quên không đóng cửa lại.

Đột nhiên, tiếng gió thổi bên tai cũng theo sự x/ấu hổ trí mạng của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0