"Tôi vốn dĩ là người như vậy, chẳng lẽ bây giờ cậu mới nhận ra?"

Được được được, hóa ra trước đây tôi hiểu quá ít về anh Yến Thần rồi.

Cứ tưởng anh ấy là kiểu chính nhân quân tử gì gh/ê g/ớm lắm cơ!

Nhưng khi nhìn vào mấy bức ảnh trong máy, không thể phủ nhận rằng chúng thật sự rất đẹp.

So với ảnh tôi tự chụp trước đây thì mang đầy tính nghệ thuật và có không khí hơn hẳn.

Chỉnh sửa qua loa một chút là có thể đăng lên ngay.

Nể tình mấy bức ảnh đẹp thế này, tạm thời tôi sẽ miễn cưỡng tha thứ cho anh ấy lần này vậy.

Dù sao thì những bức "đặc biệt" ấy cũng chẳng phải để đăng lên mạng, chỉ có Yến Thần mới thấy được mà thôi.

Chờ anh ấy rời đi, tôi vội xuất ảnh ra, gửi mấy bức ảnh Yến Thần muốn qua tin nhắn.

Sau đó chỉnh sửa lại ảnh chụp còn dư lại rồi đăng lên Weibo.

Rất nhanh đã xuất hiện bình luận của người hâm m/ộ.

[Tiểu Cảnh có phải đổi nhiếp ảnh gia rồi không? Ảnh hôm nay đẹp quá đi!]

[Aaa!!! Bà xã xinh quá!]

[Dù không thấy mặt, nhưng bà xã chắc chắn là một cậu trai đáng yêu!]

[Ảnh lần này xuất sắc quá! Bà xã cứ tiếp tục hợp tác với nhiếp ảnh gia này nhé!]

[Tán thành!]

[Cảm giác những bức ảnh này đầy ắp tình yêu ấy.]

Khi lướt đến bình luận cuối cùng, tôi vô tình ấn "thích".

Muốn bấm lại để hủy thì đã không kịp nữa rồi.

Vì thế, khu vực bình luận bắt đầu xoay quanh chuyện có phải tôi đã yêu đương hay không.

Tôi không trả lời lại.

Thay chiếc váy trên người.

Nếu Yến Thần thật sự là bạn trai của tôi thì tốt biết mấy.

Người đàn ông đẹp trai như vậy! Đáng tiếc, anh ấy không thích con trai.

Dù sao thì mọi người cũng chẳng thể moi ra được thông tin gì, nên tôi không phản hồi bất kỳ bình luận nào.

Mọi người không được đáp lại cũng dần hết hứng thú hóng chuyện.

Sau đó, phần bình luận quay về khen tôi.

Quả nhiên, những chiếc váy tôi chọn chẳng có cái nào là x/ấu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0