Vẫn Không Quên Được Chàng

Chương 19 + 20

07/10/2024 14:56

19.

Lần săn b/ắn mùa thu này, Kỳ Dận mang theo tất cả nữ quyến trong hậu cung đi cùng.

Thứ nhất là các tỷ muội thường ngày ở thâm cung đều cảm thấy buồn chán, thứ hai là…

Dù sao cũng chỉ còn lại có bốn vị phi tần mà thôi.

Trước khi khởi hành, Kỳ Dận còn đặc biệt đến tẩm cung đón ta.

Tiểu Nga từ sớm đã giúp ta trang điểm xong xuôi, dù sao Kỳ Dận cũng không có quy định gì cầu kỳ về trang phục, nên ta để Tiểu Nga chọn cho mình một bộ y phục cưỡi ngựa màu đỏ, mái tóc dài được buộc cao, khuôn mặt chỉ đơn giản vẽ đường chân mày.

Cao Quý Phi sinh ra đã mang trên mình dáng vẻ xinh đẹp, nên dù có trang điểm đậm hay nhạt đều trông rất phù hợp.

Y phục lúc này lại toát lên vẻ đẹp anh dũng, mạnh mẽ.

Khi ta đang nhìn ngắm chính mình thì trong gương đồng đột nhiên xuất hiện thêm một người khác…

Kỳ Dận bước tới từ phía sau, vươn tay ôm lấy eo ta.

“Quay lại, để trẫm xem nào.”

Ta nghe lời xoay người lại.

Ngẩng đầu lên một chút, ta thấy trong mắt hắn ánh lên vài phần kinh ngạc.

Nhưng cuối cùng hắn lại quay đi, chỉ thản nhiên nói một câu: “Cũng tạm.”

Ta lùi lại một bước nhỏ, ngắm nhìn hắn.

Hôm nay Kỳ Dận mặc một bộ quân phục màu đỏ thẫm, gọn gàng thẳng thắn, ngũ quan của hắn vốn đã sắc nét, nay với bộ y phục này lại càng tôn thêm vẻ anh dũng.

Thời gian không còn sớm, Kỳ Dận đưa ta ra khỏi cửa điện.

Trên đường đi, ta và Kỳ Dận ngồi chung một kiệu, nhưng ta lại không được yên ổn mà ngồi đó, khi thì hắn bắt ta bóp vai đ/ấm chân, lúc nào mệt thì bắt ta làm gối dựa cho hắn.

Ban đầu ta ngoan ngoãn nghe theo, sau đó lại nghĩ…

Ta cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, thế thì còn sợ gì hắn chứ?

Nghĩ vậy ta quăng cái khăn tay đi, không làm nữa.

“Ta mỏi tay rồi, không bóp nữa.”

Kỳ Dận ngồi bên cạnh, hắn cụp mắt liếc nhìn ta.

Ánh mắt của tên bạo chúa rơi xuống người khiến cho lòng ta không khỏi r/un r/ẩy, nhưng lời đã nói ra rồi, ta cũng cứng đầu sẽ không đổi lời đâu.

Nửa ngày trôi qua.

Ngay khi ta đang nghĩ rằng hắn sẽ nổi gi/ận và ném ta ra khỏi kiệu thì người này bất ngờ giơ tay nắm lấy cánh tay ta.

Muốn bẻ tay ta phải không?

Ta liền rút tay lại…

Rút không ra.

Giây tiếp theo, tên bạo quân Kỳ Dận nắm lấy cánh tay ta nhẹ nhàng xoa bóp.

20.

Trong nửa buổi săn b/ắn mùa thu, bạo quân cứ mãi xoa bóp cho ta.

Nếu để cho những người ngoài kiệu nhìn thấy, e là sẽ lưu danh sử sách luôn mất.

Ta chỉ buột miệng nói muốn thử chút gì đó mới mẻ, thân tín bên cạnh Kỳ Dận, Cao công công lập tức đề xuất tổ chức một cuộc thi săn b/ắn, hai người một đội, đội nào thắng sẽ có thưởng.

Sau khi Kỳ Dận đồng ý, Cao công công nhanh chóng chia đội.

Ta và Kỳ Dận một đội, Niên Chiêu Nghi và Niên thái phó một đội, Lưu mỹ nhân và nữ quan Uyển Dung một đội, còn Cầu Tài Nhân…

Lại chung đội với Chu thái y.

Theo lý mà nói, nữ nhân trong hậu câu không thể nào chung nhóm với nam nhân khác, nhưng hôm nay là buổi săn b/ắn mùa thu, Hoàng Thượng đã ban lệnh thì không ai dám có ý kiến.

Ta nhìn về phía hai người đó, thấy Chu thái y hơi cau mày, dường như có chút do dự, mà Cẩu Tài Nhân tuy khuôn mặt vô biểu tình nhưng đôi mắt lấp lánh khi muội ấy ngẩng đầu lên thật sự quá nổi bật.

Lòng ta chợt chùng xuống, thầm thở dài, cảm thấy thật không ổn.

“Bạo quân.”

Ta kéo nhẹ tay áo Kỳ Dận: “Để Cẩu Tài Nhân và Chu thái y một đội như vậy, e là không thích hợp cho lắm? Hình như hôm nay huynh trưởng của muội ấy cũng ở đây, không bằng, để bọn họ một đội đi.”

Kỳ Dận liếc ta một cái.

“Không sao, chỉ là săn b/ắn thôi mà.”

Nói rồi, Cao công công ở bên kia đã tuyên bố cuộc thi bắt đầu.

Ta vẫn còn muốn nói, nhưng Kỳ Dận đã vòng tay ôm lấy eo ta kéo lên ngựa.

Ta chỉ cảm thấy trời đất quay vòng, đến khi hồi thần thì bản thân đã ngồi trên yên ngựa rồi.

Ừm…

Cái tên bạo quân này vẫn còn có chút kỹ năng.

Ta ngồi phía trước, Kỳ Dận ngồi phía sau.

Khi hắn nắm dây cương, gần như đã ôm trọn lấy ta trong lòng.

Hơi thở hắn phả lên gáy ra, ấm nóng bỏng rát.

Chỉ còn nghe thấy tiếng gió bên tai.

Ta giữ nguyên tư thế lúc nãy không dám nhúc nhích.

Nhưng trong đầu lại thoáng hiện lên hình ảnh khi hắn đang xoa bóp tay cho ta ở trong kiệu.

Sự thật chứng minh, tên bạo quân này không chỉ giỏi võ mà đến cả tài b/ắn cung cũng rất đáng nể.

Ta chỉ chỗ nào hắn liền b/ắn trúng chỗ đó.

Nói là bách phát bách trúng cũng không ngoa.

“Thế nào?”

Giọng hắn từ phía sau vang lên.

Ta hừ một tiếng, cố tình chọc ghẹo hắn: “Cũng tạm thôi.”

“So với tiểu thái giám đó của ngươi thì thế nào?”

Nghe thấy lời này, chân ta mềm nhũn, suýt nữa thì ngã khỏi ngựa, may mà Kỳ Dận kịp kéo ta lại.

“H/oảng s/ợ rồi?”

Kỳ Dận thấp giọng hỏi ta: “Trẫm chỉ là thuận miệng nhắc đến thôi, ái phi sợ cái gì?”

Ta khẽ li/ếm môi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Hoàng Thượng nói vậy gì vậy, ta và tiểu thái giám gì cơ?”

Kỳ Dận cúi đầu nhìn ta, không nói gì.

Bỗng nhiên.

Hắn rút ra một mũi tên, xoay mũi tên trong tay một vòng, cuối cùng chĩa thẳng vào cổ ta.

“Nếu ái phi có ý phản bội, trẫm không ngại có thêm một mạng người đâu.”

Nói xong, mũi tên trong tay hắn bất ngờ chuyển hướng, phi nhanh ra ngoài.

Ta nhìn theo hướng mũi tên, thấy một con thỏ trắng đã bị ghim ch/ặt vào thân cây.

Mà mũi tên ấy được hắn phi đi bằng tay không.

Trong lòng ta chợt cảm thấy lạnh lẽo, nở nụ cười gượng gạo: “Thần thiếp không dám.”

Nếu ta thực sự dám, có lẽ kẻ tiếp theo bị mũi tên xuyên qua chính là ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0