Tôi nhấn vào clip fan edit từ livestream, mắt liền trợn tròn.

Ống kính theo dõi của đoàn làm phim cực kỳ sắc nét.

Từ khi livestream bắt đầu, Lục Quan Lan đã lặng lẽ đi sau tôi một khoảng vừa phải.

Tôi chạy trốn NPC, hắn đuổi theo NPC.

Khi tôi hét khóc gọi tên Lục Quan Lan, hắn lập tức hạ gục NPC, bế tôi lên như công chúa.

Hắn mạnh mẽ ôm tôi lên vào phòng tân hôn.

Trên chiếc giường cưới phủ lụa đỏ, chúng tôi ôm nhau thắm thiết.

Trong bao lâu nhỉ?

À, netizen đã dùng đồng hồ bấm giờ.

12 phút 53 giây.

Bình luận đi/ên lo/ạn.

[Hàn Tông Dư muốn ch*t à? Dám đu bám nhiệt của ảnh đế!]

[Đồ trà xanh! Cái thứ này cũng dám chui vào lòng ảnh đế?]

[Hu hu anh Quan Lan khổ quá, lần đầu lên gameshow đã gặp phải kẻ mưu mô!]

...

Phản ứng của netizen đúng như dự đoán. Chỉ qua màn hình cũng đủ thấy họ muốn bóp cổ tôi như nào rồi.

Những fan chân chính ít ỏi của tôi yếu ớt biện hộ.

[Đâu phải lỗi của Tiểu Hàn, ảnh đế ôm cậu ấy với vẻ mặt dịu dàng thế kia, chắc chắn không gh/ét đâu.]

[Đúng vậy! Vào cửa là ảnh đế đã đi theo sau, rõ ràng là để bảo vệ cậu ấy.]

[Rõ ràng ảnh đế chủ động hơn mà.]

Tiếc thay, những bình luận này lập tức bị hàng vạn fan Lục Quan Lan đ/è bẹp.

[Đồ vô danh mà to mồm!]

...

Tôi nhíu mày.

Không ổn rồi, lượng fan chênh lệch quá, đấu khẩu tiếp chỉ tổ hại mấy bé fan nhỏ của tôi.

Tôi định vào group fan ngăn cản họ lại, nhưng điện thoại đột nhiên bị gi/ật mất.

Lục Quan Lan nhìn lượng bình luận dày đặc, đôi lông mày ki/ếm sâu hằn.

"Xin lỗi..."

Tôi vừa định giải thích, Lục Quan Lan đã giơ tay ngắt lời.

"Ăn cơm đi. Để tôi xử lý."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0