9

Thẩm Chỉ biết Đoạn Khoát là sau khi tôi và Đoạn Khoát ở bên nhau thì ngày nào hắn cũng đến đón tôi tan làm.

Mà ở công ty, qu/an h/ệ giữa tôi và Thẩm Chỉ lại không tệ dẫn đến việc Đoạn Khoát luôn tìm mọi cách bóng gió yêu cầu tôi phải tránh xa Thẩm Chỉ ra.

Vì chuyện này mà tôi đã tranh cãi với hắn không dưới một lần.

"Anh ấy chỉ là đồng nghiệp của tôi, đồng nghiệp thôi mà!"

Đoạn Khoát thấy tôi gi/ận dữ thì sẽ vỗ lưng dỗ dành: "Được rồi, được rồi."

Nhưng lần sau thấy tôi nói chuyện với Thẩm Chỉ, hắn lại gh/en t/uông cho đến một ngày, tôi bị người ta va phải khi vừa ra khỏi thang máy.

Thẩm Chỉ đã kéo tay đỡ tôi một cái. Cảnh tượng đó đã bị Đoạn Khoát nhìn thấy.

Đó là lần thứ hai tôi thấy Đoạn Khoát nổi gi/ận.

Trông hắn vừa phẫn nộ, lại vừa có chút tủi thân.

Hắn lao tới, kéo tuột tôi vào lòng, rồi nói với Thẩm Chỉ đang ngơ ngác:

"Anh ấy là của tôi!"

Giữa những ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, tôi lôi Đoạn Khoát về nhà.

Tối đó, tôi và Đoạn Khoát đã n/ổ ra trận cãi vã nghiêm trọng nhất.

"Tôi là đàn ông!"

Tôi hất văng vòng tay của Đoạn Khoát ra, trong lòng tràn đầy cảm giác bất lực.

Chuyện ở bên Đoạn Khoát, tôi không dám kể với bất kỳ ai.

Đồng nghiệp có hỏi, tôi cũng chỉ bảo hắn là em trai mình.

Tôi thừa nhận mình rất hèn nhát, tôi không dám nói cho người khác biết mình có bạn trai.

Tôi sợ phải nhận lấy những ánh mắt dị nghị nhưng Đoạn Khoát thì hoàn toàn không biết che giấu là gì.

Thậm chí hắn còn để lộ mối qu/an h/ệ của chúng tôi ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

"Anh ta đã nắm tay em."

"Không có, anh ấy chỉ đỡ tôi một chút thôi."

"Nhưng anh ta thích em!" Giọng Đoạn Khoát gằn xuống.

Tôi từ từ ngước mắt, nhìn thấy tia m//áu đỏ vằn lên trong mắt hắn.

Tôi giải thích một cách mệt mỏi: "Đoạn Khoát, tôi là đàn ông, không có nhiều đàn ông thích tôi đến thế đâu."

"Ngoại trừ anh."

D/ục v/ọng chiếm hữu của Đoạn Khoát đã đạt đến mức bi/ến th/ái.

Tối hôm đó, lần đầu tiên Đoạn Khoát không về phòng ngủ. Tôi cứ ngỡ hắn muốn chia tay, nên đã ở trong phòng thu dọn hành lý suốt cả đêm.

Sáng hôm sau mở cửa ra, Đoạn Khoát đứng ở cửa với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

Hắn cẩn thận ôm chầm lấy tôi vào lòng, khẽ nói: "Xin lỗi bảo bối, anh sai rồi."

Chúng tôi ôm nhau rất lâu, Đoạn Khoát mới buông ra để đi làm bữa sáng cho tôi.

Còn tôi thì lẳng lặng treo lại hai bộ quần áo trong vali trống rỗng vào tủ đồ.

10

Tôi cứ ngỡ mình có thể bình tĩnh nghe tin Đoạn Khoát đã c//hết từ miệng người khác.

Bởi chính tôi cũng đã từng nói ra điều đó.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, khoảnh khắc Thẩm Chỉ vừa dứt lời, trong ánh mắt tôi bỗng bùng lên sự đề phòng và chán gh/ét: "Anh muốn làm gì?"

Thẩm Chỉ thoáng bối rối: "Có phải cậu ta vẫn luôn quấn lấy em không? Anh có bùa chú ở đây, em cầm lấy đi, có thể hộ thân đấy."

Thẩm Chỉ lấy từ trong túi ra một gói giấy nhỏ màu vàng minh hoàng, nhìn qua là biết đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Trên đó dường như còn tỏa ra hơi nóng.

Nhưng tôi lại lùi lại hai bước: "Tôi không cần."

"Lâm Tri, em là người, cậu ta là q//uỷ!" Giọng Thẩm Chỉ càng lúc càng gấp gáp: "Người và q//uỷ không thể ở bên nhau mãi được, cậu ta sẽ hại c//hết em đấy!"

Sắc mặt tôi không hề d/ao động: "Cảm ơn anh, nhưng tôi không dùng tới."

Nói xong, tôi xoay người vào công ty.

11

Dự án của công ty đã đi vào giai đoạn cuối, công việc ngày càng nhiều. Tôi nhanh chóng quên bẵng chuyện của Thẩm Chỉ.

Giờ nghỉ trưa, tôi đi vệ sinh một chuyến. Đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi lạnh quen thuộc bên cạnh.

Vào trong buồng vệ sinh, tôi nhỏ giọng hỏi: "Đoạn Khoát?"

Một đôi tay từ phía sau ôm lấy tôi.

"Sao anh lại đến đây?" Tôi có chút căng thẳng.

Đây là công ty kia mà.

Hơn nữa nhìn hành động của Thẩm Chỉ hôm nay, có lẽ anh ta sẽ phát hiện ra Đoạn Khoát, nói không chừng còn có thể...

Tôi lập tức gỡ bàn tay ngang eo ra, xoay người nhìn hắn: "Anh mau về nhà đi, tôi tan làm sẽ về ngay."

Đoạn Khoát không nhúc nhích, mắt không rời nhìn chằm chằm vào tôi.

Gương mặt hồng hào khỏe mạnh trước kia giờ trông có chút xám xịt, ngay cả màu mắt cũng nhạt đi vài phần.

Đoạn Khoát nắm lấy tay tôi, nói: "Anh thấy Thẩm Chỉ rồi."

Nghe thấy cái tên này, theo bản năng tôi nghĩ Đoạn Khoát lại sắp nổi gi/ận, tôi liền mở lời giải thích: "Anh ấy chỉ vì điều động công việc nên mới đến công ty vài chuyến thôi."

Đoạn Khoát không nói gì, nắm lấy tay tôi đặt lên lồng ng/ực mình.

Trái tim từng đ/ập rộn ràng mạnh mẽ giờ đây là một mảnh lặng ngắt như tờ.

"Anh nghe thấy những lời anh ta nói rồi."

Tay tôi được Đoạn Khoát dẫn dắt tiếp tục đưa lên, cuối cùng áp vào mặt hắn.

Đoạn Khoát cọ cọ vào lòng bàn tay tôi: "Tri Tri, cho dù anh đã c//hết rồi, cũng không sao có đúng không?"

Hóa ra hắn nghe thấy điều này.

"Ừm." Tôi áp nốt bàn tay còn lại lên mặt hắn.

"Cho dù em có phải c//hết, cũng không sao có đúng không."

Nếu là trước đây khi nghe những lời này, có lẽ tôi sẽ sững sờ.

Tôi luôn cảm thấy mình không thích Đoạn Khoát bởi vì ngay từ đầu, sự bắt đầu của tôi và hắn đã mang tính cưỡng ép.

Hắn ép buộc giữ tôi bên mình, chiếm lĩnh cuộc sống của tôi, làm xáo trộn mọi dự định trong cuộc đời tôi.

Nhưng hắn lại đem tất cả những gì mình có trút hết cho tôi.

Thời gian, tiền bạc, tình yêu, và thậm chí là cả sinh mạng. Đúng vậy, Đoạn Khoát đã c//hết để c/ứu tôi.

Đó chỉ là một ngày mưa rất bình thường.Đoạn Khoát đến đón tôi tan làm.

Chúng tôi đã bàn xong tối nay ăn gì, đang chuẩn bị đi siêu thị m/ua thức ăn cho đến khi một chiếc xe tải lớn xuất hiện.

Hàng hóa trên xe vì quá tải khiến dây đai cố định bị đ/ứt, rơi xuống lao thẳng về phía xe của chúng tôi mà đ/è tới.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Đoạn Khoát theo bản năng đ/á/nh tay lái, dùng chính phía bên mình che chắn trước mặt tôi.

Một tiếng "ầm" vang trời.

Chiếc xe bị đ/è b/ắn văng ra ngoài. Eo tôi va vào cửa sổ xe, một cơn choáng váng ập đến.

Nhưng tôi lại cảm nhận rõ ràng hơi ấm nóng trên mặt mình.

Mở mắt ra, một mảnh đỏ ngầu của m//áu.

Đoạn Khoát bị đ/è dưới thùng hàng, một bàn tay vẫn còn nắm ch/ặt lấy tôi.

Người ta nói trước khi c//hết sẽ để lại di ngôn.

Nhưng Đoạn Khoát lại chẳng để lại lời nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm