Tôi không có tiền m/ua kẹo, nên tôi không thích ăn kẹo.

Viên kẹo Ngộ Tri Viễn cho tôi thực sự quá ngọt, lại còn có mùi nho nhân tạo rẻ tiền.

Nhưng đang ăn thì nước mắt tôi cứ trào ra, hoàn toàn không kìm nén được.

Cảnh tượng này khiến cậu học sinh tiểu học Ngộ Tri Viễn lúc ấy kinh hãi, chắc hắn tưởng tôi ăn kẹo ngon quá nên cảm động phát khóc.

Thế là hắn đưa cả hộp cho tôi luôn.

Vị thiếu gia nhỏ chưa từng gặp tình huống oái oăm thế này bao giờ, luống cuống nói: "Cho cậu, cho cậu, cho cậu hết đấy, không đủ tôi m/ua thêm cho!"

Tôi gục vào người hắn khóc sướt mướt, nước mũi nước mắt dính đầy lên tóc hắn.

Tuy Ngộ Tri Viễn tỏ ra rất gh/ét bỏ, nhưng không hề đẩy tôi ra.

Hắn đúng là một đứa trẻ ngoan.

Sau đó tôi thương lượng với Ngộ Tri Viễn: "Tôi làm bài tập hộ cậu, cậu trả tôi chút tiền công nhé?"

Ngộ Tri Viễn nghi ngờ nhìn tôi, hỏi có phải tôi không đủ tiền tiêu vặt không.

Tôi gật đầu, không nói cho hắn biết thực ra là để m/ua th/uốc cho ông nội.

Ngộ Tri Viễn không để tôi làm bài tập hộ, hắn chê chữ tôi x/ấu quá.

Nhưng tôi đã trở thành cái đuôi nhỏ của Ngộ Tri Viễn, giúp hắn xách cặp, cầm áo, thỉnh thoảng còn chạy vặt xuống căng tin.

Thiếu gia nhỏ ra tay rất hào phóng, so với đám học sinh tiểu học có tiền tiêu vặt trung bình mỗi tháng chỉ 5 tệ hồi đó, hắn quả là cấp bậc đại gia.

Thế nên tôi càng tận tâm tận lực, hầu hạ thiếu gia chu đáo đến mức hắn chẳng cần đến ai khác.

Tình trạng này kéo dài đến năm lớp 9, Ngộ Tri Viễn hỏi tôi định thi trường cấp ba nào.

Tôi thở dài một tiếng, nói thật lòng: "Học cấp ba gì chứ, tôi phải lo sống trước đã."

Ngộ Tri Viễn nghe nói tôi định đi làm thuê ki/ếm tiền chữa b/ệnh cho ông, tức gi/ận đẩy tôi ngã lăn ra đất rồi bỏ đi thẳng, để lại tôi nằm đó ngơ ngác.

Rồi ngày hôm sau, hắn xách theo 20 nghìn tệ đến nhà tôi.

"Cậu cứ ngoan ngoãn đi học..." Ngộ Tri Viễn nói, "Lớn lên rồi trả tôi sau."

Tôi còn chưa kịp nói gì, ông tôi nghe tin tôi định bỏ học, tức đến mức vác chổi đuổi đá/nh tôi.

Ngộ Tri Viễn đỡ đò/n thay tôi, rồi nói với ông nội: "Ông ơi, ông yên tâm, sau này cháu sẽ lo tiền chữa b/ệnh cho ông, đợi cậu ấy học xong rồi trả cháu!"

Sau đó tôi học xong cấp ba, ngày thi đại học kết thúc, hắn đến hỏi tôi có muốn đăng ký cùng một trường đại học không.

Lên cấp ba hắn trổ mã cao vổng lên, giờ đã cao hơn tôi nửa cái đầu.

Hắn cứ thế rũ đôi mắt hoa đào xuống, nhìn tôi chằm chằm.

Tôi là kẻ nghèo rớt mồng tơi, nhưng không phải thằng ngốc, tôi không thể không nhận ra tâm tư của hắn.

Thế nên tôi lùi bước.

Tôi bảo: "Chẳng phải cậu sắp đi nước ngoài rồi sao?"

Ngộ Tri Viễn khẳng định chắc nịch: "Vì cậu, tôi có thể không đi nước ngoài, cũng có thể không thừa kế gia nghiệp."

Tôi cẩn trọng hỏi lại: "Thôi đi ông tướng, làm một thiếu gia vô lo vô nghĩ không tốt sao?"

Ngộ Tri Viễn rất thành khẩn, hắn nói: "Tôi không muốn làm thiếu gia, tôi muốn yêu đương với cậu."

Thiếu gia nhà giàu đúng là thẳng thắn, tỏ tình cũng trực diện như vậy.

Tôi nuốt nước bọt, tránh ánh nhìn rực lửa của Ngộ Tri Viễn, tạm thời khéo léo từ chối: "Sorry nhé, tôi là trai thẳng."

Ngộ Tri Viễn tức đi/ên người.

"Cậu không thích tôi thì tại sao lại đối tốt với tôi như thế?"

Tôi đáp: "Vì cậu có tiền mà, tôi phải nịnh cho cậu vui, cậu mới cho tôi tiền chứ."

Thiếu gia tức đỏ cả mắt, hắn nghiến răng nghiến lợi: "Lý Kỳ, cậu nói láo, cậu có dám thề với trời là cậu không thích tôi không?"

Tôi thề với trời rằng tôi hoàn toàn không có cảm giác gì với hắn, rồi chọc cho thiếu gia tức bỏ đi.

Có lẽ hắn bị tôi chọc tức thật rồi, nên không phát hiện ra lúc thề tôi chỉ giơ có hai ngón tay.

Lời thề vô hiệu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chỉ Còn Một Bước Nữa Là Theo Đuổi Được Vợ, Thì Cậu Ấy Lại Mất Trí Nhớ

Chương 17
Tôi sống luôn coi trọng nghĩa khí. Không một lời oán trách, tôi nuôi nấng cậu em trai mà mẹ kế để lại cho đến khi trưởng thành. Thế nhưng càng lớn, cậu ấy càng ngốc. Đi tắm lúc nào cũng quên mang khăn, đứng trong phòng tắm gọi tôi đưa vào. Ba hôm hai bữa lại làm bị thương tay, chỉ có thể để tôi đút cơm. Hễ sấm chớp mưa gió là sợ đến chết khiếp, nhất quyết phải để tôi dỗ ngủ. ... Tôi đều chiều theo ý cậu ấy, làm hết mọi chuyện. Biết làm sao được. Ai bảo tôi là người trọng nghĩa anh em nhất chứ. Cho đến một ngày, cậu ấy gặp tai nạn xe, va đập vào đầu. Sau khi tỉnh lại, cậu ấy như biến thành một con người khác. Thông minh. Lạnh lùng. Và chỉ duy nhất... quên mất tôi. Sau khi xuất viện, cậu ấy ném cho tôi một tấm séc, muốn hoàn toàn vạch rõ ranh giới với tôi. "Ngoài tiền ra, anh còn có thể đưa ra một yêu cầu." Tôi châm một điếu thuốc, trầm ngâm rất lâu. Cuối cùng mới nói: "Vậy thì cậu giới thiệu cho tôi một đối tượng đi. Mười mấy năm qua tôi chỉ bận chăm sóc cậu, chẳng còn tâm trí đâu mà lập gia đình. Bây giờ... cũng đến lúc rồi."
397
3 Đồ chơi Chương 10
4 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 Mật rắn Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm