Lâm Triệu yêu tôi để trả th/ù mẹ tôi – người giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc của anh ta.
Ngay trước mặt bà, anh ta đã đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng ch/áy rồi thách thức: "Thưa cô, chẳng phải cô luôn nói đ//ồng tí//nh luy/ến á/i là gh//ê tở/m sao? Giờ thì con trai cô cũng trở thành loại đó rồi đấy."
Sau đó, anh ta c/ắt đ/ứt mọi liên lạc, chia tay đột ngột rồi biến mất không dấu vết.
6 năm sau gặp lại, Lâm Triệu đã là một doanh nhân trẻ thành đạt, danh tiếng lẫy lừng.
Còn tôi, tôi vẫn kẹt lại với người mẹ đang sống thực vật sau một vụ t//ai n//ạn giao thông.
Vì cần tiền, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối cho đối tác làm ăn của anh ta.
1.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại Lâm Triệu ở thành phố A này, càng không ngờ sau sáu năm cách biệt, nơi chúng tôi chạm mặt lại là tại nhà kim chủ của tôi.
Lúc Lâm Triệu đến, tôi vừa vặn định rời đi. Hà Văn không thích tôi nán lại nhà anh ta quá lâu, thường thì sau khi "xong việc", tôi sẽ thu dọn thật nhanh để biến mất. Vừa xuống lầu, tôi đụng ngay phải Lâm Triệu đang đến tìm Hà Văn.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như lỡ mất một nhịp. Tôi lúng túng kéo cao cổ áo để che đi những dấu vết ám muội, khẽ chào Hà Văn:
"Chào anh, Hà tiên sinh."
Giọng tôi nhỏ như tiếng muỗi kêu. Hà Văn không nói gì, chỉ gật đầu qua quýt, ánh mắt chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một giây. Nhưng Lâm Triệu thì khác, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt không rời dù chỉ một tích tắc.
Lúc lách qua cánh cửa để bước ra ngoài, tôi nghe thấy giọng nói đùa cợt của Hà Văn vang lên phía sau:
"Một món đồ chơi nhỏ tôi nuôi thôi, anh Lâm thích sao?"
Lâm Triệu lên tiếng: "Người của Hà tổng, sao tôi dám chiếm đoạt sở thích của người khác được."
"Ha ha ha, qu/an h/ệ kiểu này thôi mà, yêu đương gì ở đây cho mệt, anh Lâm đừng cười nhạo tôi."
Những lời sau đó tôi không còn nghe rõ nữa, cánh cửa gỗ dày nặng đã ngăn cách mọi âm thanh bên trong. Tôi đứng thẫn thờ nhìn mũi chân mình một lúc, mãi đến khi quản gia bên cạnh lên tiếng đuổi khéo, tôi mới sực tỉnh mà bước đi.
Khu Hà Văn ở rất khó bắt xe, cơ thể tôi lại mệt mỏi rã rời, cứ đi một đoạn lại phải nghỉ một chút. Không biết đã đi bao lâu, phía sau bỗng vang lên tiếng còi xe. Một chiếc xe đen sang trọng dừng ngay trước mặt, cửa sổ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Lâm Triệu.
"Lên xe đi, tôi đưa về."
Tôi lắc đầu: "Cảm ơn, tôi đi thêm một đoạn nữa là bắt được xe rồi, không phiền anh đâu."
Lâm Triệu nhíu mày:
"Hứa Thiên Thụ, hơn một tiếng đồng hồ rồi, em đi nổi hai cây số không? Ngoài tôi ra thì ai thèm đi qua con đường này nữa? Em đang đợi ai?"
Anh ta nghĩ tôi cố tình đứng đây đợi anh ta. Nhưng không phải, tôi chỉ là không muốn đi nữa, tôi thấy mệt, mệt đến mức muốn nằm vật ra đường mà ngủ luôn cho xong. Anh ta hiểu lầm, nhưng tôi cũng chẳng buồn giải thích. Nói chuyện cũng mệt lắm, nhất là nói với người cũ.
Lâm Triệu mở cửa xe, tôi không từ chối nữa. Sau khi lên xe, tôi đọc địa chỉ nhà mình. Anh ta không cần bật định vị, nơi đó là nhà cũ của tôi, anh ta quá rành.
Mùa xuân sáu năm trước, đêm giao thừa cuối cùng trước kỳ thi đại học, Lâm Triệu từng đến đây.
Anh ta lén chạy đến dưới lầu nhà tôi để đ/ốt pháo hoa. Trong điện thoại, giọng anh ta đầy phấn khích:
"Hứa Thiên Thụ, em mau ra cửa sổ nhìn đi! Đây là pháo hoa anh đ/ốt cho riêng em thôi. Hãy nhìn nó mà ước đi, chắc chắn sẽ thành hiện thực."
"Thiên Thụ, em ước gì thế? Là đỗ vào khoa Luật đại học H đúng không? Em nhất định sẽ làm được!"
Khi đó, tôi lắc đầu, một bàn tay áp lên mặt kính cửa sổ, cúi xuống nhìn người thanh niên đang mặc kín mít như một chiếc bánh chưng ở dưới lầu:
"Lâm Triệu, tâm nguyện của em là... đêm giao thừa năm sau, vẫn có thể cùng anh đ/ốt pháo hoa."
Giờ nghĩ lại, lúc đó chắc anh ta cũng đang diễn kịch thôi. Để lấy lòng tôi, anh ta đã tốn không ít tâm sức.
Suốt quãng đường, chúng tôi không ai nói với ai câu nào. Lúc xuống xe, tôi nói lời cảm ơn, đắn đo hồi lâu mới bồi thêm một câu: "Đi đường chú ý an toàn."
Lâm Triệu ngước mắt nhìn lên vị trí tầng ba. Cửa sổ nơi đó bị tấm rèm xanh đậm che kín, đen ngòm một mảng.
Anh ta nhìn chằm chằm vào ô cửa ấy, khóe môi bất chợt nở một nụ cười mỉa mai:
"Hứa Thiên Thụ, bao nhiêu năm không gặp, cô Trần... vẫn khỏe chứ?"
Bước chân tôi khựng lại. Có lẽ tôi đã im lặng quá lâu, lâu đến mức Lâm Triệu không còn kiên nhẫn để đợi nữa, anh ta quay đầu xe rời đi.
Lúc này, tôi mới khàn giọng thốt ra một chữ:
"Khỏe."