“Má, sao lại lạnh thế nhỉ!”

Tên Thẩm Hạo này có một căn b/ệnh, cứ hễ bồn chồn là lại thích nói nhiều.

Anh ta xoa những chỗ nổi da gà trên cánh tay, rồi nhiệt tình bắt chuyện với ông lão đứng gần mình nhất:

“Ông ơi, ông phải cẩn thận chút nhé, cái thang máy này không chắc chắn lắm đâu.”

Tôi và Tống Phi Phi không nói gì, chỉ lẳng lặng rúc cơ thể mình về phía góc tường, cố gắng kéo xa khoảng cách với những người này nhất có thể.

Tầng hầm đầu tiên, là nhà x/ác của b/ệnh viện.

Vừa nãy Thẩm Hạo không nói sai, từ khi những người này vào thang máy, nhiệt độ trong thang máy bỗng hạ thấp hẳn đi.

Cứ như thể đi vào đây không phải là người, mà là 7 tảng băng hình người biết đi vậy.

Nếu tôi đoán không sai, thì những người đi vào đây có lẽ là những th* th/ể được lưu trữ thời gian dài trong nhà x/ác.

Không biết họ đã bị trữ đông bao nhiêu lâu, nhưng trên người ai nấy đều tỏa ra hơi lạnh thấu xươ/ng.

Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua mắt đất, quả nhiên nhìn thấy dưới chân bọn họ hết vũng nước đọng này đến vũng nước khác.

“Cô gì ơi, sắc mặt cô nhìn không tốt lắm đâu.”

Bà cô có sắc mặt xanh xao, bà chẳng thèm liếc anh ta lấy một cái.

Thẩm Hạo cũng chẳng ngại ngùng, anh ta tiếp tục tìm người khác bắt chuyện.

“Ái chà, chị gái, sắc mặt chị cũng không tốt, chị bị b/ệnh gì vậy?”

“Sao đêm hôm rồi một người lớn thế này còn ra ngoài, bên cạnh cũng chẳng có ai chăm sóc chị.”

Sau khi hỏi thăm một vòng, cuối cùng Thẩm Hạo cũng ý thức được điều bất thường.

Anh ta gãi phần sau gáy, rồi nở nụ cười ngượng nghịu:

“He he, hình như mọi người không thích nói chuyện cho lắm ha.”

Tống Phi Phi thực sự không nhịn nổi nữa, cô trợn mắt khịt mũi:

“Người ch*t thì tất nhiên không nói được rồi.”

“Bọn họ bị trữ đông ở dưới nhà x/ác quá lâu, đầu lưỡi cứng hết cả rồi!”

Vừa dứt lời, nhóm người đồng loạt quay đầu lại cùng nhìn chằm chằm Tống Phi Phi.

21.

Thẩm Hạo gi/ật mình vội xua tay hoà giải cho Tống Phi Phi:

“Ha ha ha, bạn tôi thích nói đùa vậy đấy, ha ha.”

Chữ ‘ha’ cuối cùng bỗng dừng lại bất ngờ.

Đoán chừng ông lão bên cạnh anh ta đang chê anh ta ồn ào nên ra sức túm lấy cổ anh ta.

Hành động này của ông lão đã dẫn đến hiệu ứng của quân bài domino.

Mấy người khác cũng không chịu yếu thế, nhao nhao bắt đầu ra tay.

Không gian trong thang máy thật sự quá nhỏ căn bản không cách nào thoải mái đá/nh nhau.

Tôi đưa chân đ/á bay bà cô đang bổ nhào qua phía tôi, bà liền ngã ra sau, đụng phải Thẩm Hạo đang đối đầu với ông lão rồi lảo đảo.

Vốn dĩ Thẩm Hạo vừa thoát khỏi móng vuốt khoá cổ đoạt mệnh của ông lão còn chưa kịp thở lấy hơi, giờ gặp cú va chạm này nên lại bị ông lão túm trở lại.

Tống Phi Phi bị ba bốn người vây quanh, chen chúc ngay cả thời gian xoay người cũng không có, đừng nói là đá/nh nhau.

Bị ép đến đường cùng nên Tống Phi Phi chỉ đành cắn lưỡi ra sức phun nước bọt có kèm theo m/áu về phía bà chị đối diện cô.

Đây chính là m/áu đầu lưỡi, m/áu đầu lưỡi nối với mạch màng ngoài tim của cơ thể người, trái tim chứa đựng ánh sáng linh h/ồn kết hợp hài hoà với h/ồn phách không đ/ộc tính sinh ra nguồn năng lượng dương.

Cho nên m/áu đầu lưỡi còn được gọi là: Chân dương bùng toả, có tác dụng đuổi q/uỷ trừ tà.

“A!”

Bà chị đối diện Tống Phi Phi bị cô phun trúng nước bọt liền hét lên thảm thiết như bị dầu sôi b/ắn vào.

Thẩm Hạo nhìn thấy cảnh này lập tức bắt chước theo.

Không hổ là người từng trải qua huấn luyện quốc gia, quả thật không sợ chảy m/áu lại càng không sợ đ/au.

Thẩm Hạo phun ra sương m/áu trông còn hoành tráng hơn Tống Phi Phi nhiều, quả thật giống như một cái suối phun mô hình nhỏ vậy.

“Phụt!”

“Phụt! Phụt! Phụt!”

Thẩm Hạo làm người ngay thẳng phúc hậu, ở trong quân đội nhiều năm nên đã nuôi dưỡng một cơ thể kiên cường chính trực.

Cộng thêm anh ta còn là thanh niên hơn ba mươi tuổi, dương khí cũng tốt hơn m/áu chó đen nhiều.

Tôi nghi ngờ có phải tên này đã cắn đ/ứt phần nửa đầu lưỡi rồi không, nếu không thì lấy đâu ra nhiều m/áu như vậy?

Thẩm Hạo phun xong một vòng thì tình hình trong thang máy lập tức xoay chuyển.

Ông lão dẫn đầu vừa la hét vừa mở cửa thang máy, không ngờ lại bỏ chạy như thế rồi.

Những người còn lại cũng nháo nhào theo sau, lúc này tôi mới phát hiện, thang máy của chúng tôi vẫn luôn dừng ở tầng hầm.

Tống Phi Phi vui mừng vỗ vai Thẩm Hạo, con ngươi sáng lên nhấp nháy:

“Ngầu nha!”

“Đừng ngây ra nữa, đuổi theo đi chứ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm