Thần Đạo Đan Tôn

Chương 4025: Ngươi Giả Heo Ăn Thịt Hổ?

05/03/2025 15:57

Hiện tại xuất hiện hai thiên tài nhất tinh, tự nhiên sẽ có một hồi long tranh hổ đấu.

Nguyên bản, dù thế nào thiên tài nhất tinh cũng tiến vào tốp ba mươi hai, thậm chí tốp mười sáu, thời điểm bát cường mới có thể gặp nhau, bởi vì có người chế định quy tắc, từ đó hai thiên tài không sớm va chạm nhau.

Hai hổ tranh chấp, tất có một bị thương.

Lăng Hàn tràn ngập hưng phấn, hắn ngồi bên cạnh quan sát, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, cứ chờ một lúc là được.

Thấy dáng vẻ Lăng Hàn như vậy, Tiêu Huyên hoàn toàn im lặng.

Ngươi tìm đâu ra hào hứng cao như thế?

Đây chính là Lưu Hoa Vân, một khi Ngưu Ki/ếm Hoa nhịn không được, hai người bọn họ có thể may mắn thoát khỏi sao?

Nàng h/ận không thể xông lên t/át Lăng Hàn mấy bạt tai, muốn hắn nhận rõ hiện thực một chút.

Ngưu Ki/ếm Hoa và Lưu Hoa Vân chiến đấu cực kỳ kịch liệt, hai người ngươi tới ta đi, đều hiển thị rõ thực lực của mình nhưng cho dù là thiên tài nhất tinh, tự nhiên cũng có phân cao thấp nhưng chênh lệch cực nhỏ.

Lưu Hoa Vân càng mạnh hơn.

Ngưu Ki/ếm Hoa vô cùng phiền muộn, nếu hắn không bị người ta gõ ám côn, không có bị người cư/ớp sạch không còn, như vậy hắn chỉ cần mặc bộ chiến giáp lên liền có thể đứng ở thế bất bại địa, chỉ có hắn hành hạ Lưu Hoa Vân.

A a a, tiểu tặc ch*t ti/ệt, đừng để hắn bắt được!

Lưu Hoa Vân thì cười lạnh, kỳ thật thiên phú của hắn không cao hơn Ngưu Ki/ếm Hoa nhưng hắn đã ở trong Tầm Bí cảnh thời gian dài hơn, hắn tu hành cảnh giới càng hoàn mỹ hơn đối thủ, cho nên, đ/á/nh lâu cũng thể hiện ưu thế của mình, hơn nữa càng lúc càng lớn.

Một trận chiến này, hắn thắng chắc.

- Hai người các ngươi, đi nhanh lên!

Ngưu Ki/ếm Hoa hét lớn một tiếng, lại là lập tức xoay người chạy.

A, ngươi bảo chúng ta chạy, không tranh thủ cho chúng ta chút thời gian?

Tiêu Huyên cứng họng, nàng biết nhị thế tổ như Ngưu Ki/ếm Hoa không đáng tin cậy nhưng hoàn toàn không ngờ hắn lại không đáng tin cậy đến tình trạng như vậy.

Cũng quá vô sỉ rồi.

Có thể Ngưu Ki/ếm Hoa chạy cực nhanh, trong nháy mắt liền không có bóng dáng.

Lưu Hoa Vân đuổi theo vài bước liền dừng lại, không thể không thừa nhận, Ngưu Ki/ếm Hoa nắm giữ một môn thân pháp cao thâm, tốc độ còn trên hắn, đuổi cũng đuổi không kịp.

Không sao, kế tiếp còn có thời gian rất dài, hắn còn có thể gặp lại đối phương.

Trước tiên giải quyết hai tên đứng ngoài đã

Hắn xoay người lại, hắn lạnh lùng nhìn Lăng Hàn cùng Tiêu Huyên.

- Ngươi, tự đoạn một tay, sau đó cút.

Hắn nói với Tiêu Huyên, nhìn sang Lăng Hàn và quát:

- Về phần ngươi nha... Rút đầu lưỡi và đoạn hai tay.

Lăng Hàn nha một tiếng, nói:

- Tự đoạn một tay thì có thể nhưng độ khó tự đoạn hai tay cũng quá cao, không bằng ngươi làm mẫu cho ta xem đi?

Lưu Hoa Vân tức gi/ận không nhỏ, ta làm mẫu cho ngươi xem?

Tê, gia hỏa này thật sự to gan, chỗ dựa đã mất còn dám chọc gi/ận mình?

- Xem ra còn phải móc mắt của ngươi, lại phế bỏ hai chân ngươi mới có thể làm ngươi nhớ kỹ bài học hôm nay.

Lưu Hoa Vân từ tốn nói nhưng tức gi/ận đã phun ra ngoài, ánh mắt vô cùng dọa người.

Lăng Hàn mở hai tay ra, hắn nói với Tiêu Huyên:

- Tại sao luôn có người u/y hi*p ta? Ai, con người của ta cực kỳ chán gh/ét bị người ta u/y hi*p, đối với dạng người này, ta bình thường sẽ đ/á/nh cho hắn tới mức không dám phản kháng.

Tiêu Huyên hoàn toàn im lặng, nàng bây giờ có thể làm chính là hoàn toàn bỏ qua qu/an h/ệ với Lăng Hàn.

Nàng đứng xa một chút, tỏ vẻ rõ ràng.

- Ngươi thật không biết chữ ‘ch*t’ viết như thế nào!

Lưu Hoa Vân nhanh chân đi về phía Lăng Hàn, oanh, khí huyết trong cơ thể hắn cuồn cuộn, hắn giống như khủng long hình người, hiện tại muốn đại khai sát giới.

Hai tay Lăng Hàn ôm ng/ực, lộ ra dáng vẻ vô cùng nhẹ nhõm.

Lưu Hoa Vân xuất thủ, oanh, hàn khí quét qua giống như biến nơi này thành băng địa, cho dù đặt chén nước nóng ở nơi này cũng biến thành băng đ/á ngay lập tức.

Hắn tràn ngập tự tin, chín thành chín đối thủ không cách nào địch nổi hàn ý do hắn thả ra, trực tiếp đông cứng r/un r/ẩy, hoàn toàn mất đi chiến lực, tin tưởng Lăng Hàn cũng không ngoại lệ.

Nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện, Lăng Hàn đang lành lặn đứng tại chỗ, hoàn toàn không giống như bị ảnh hưởng.

Cái này!

Hắn đã nghiêm túc, nói:

- Hóa ra ngươi giả heo ăn thịt hổ, thực lực cũng không kém.

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:

- Khen nhầm.

Tiêu Huyên chấn kinh, gia hỏa này lại có thể đối kháng hàn khí công kích của Lưu Hoa Vân? Ah, mặc dù chuyện này không thể nói rõ Lăng Hàn có thể địch nổi Lưu Hoa Vân nhưng dù thế nào cũng có chút xíu hi vọng.

Vì cái gì một cường giả như thế lại điệu thấp như vậy, bị Ngưu Ki/ếm Hoa bảo vệ như tiểu đệ mà không có biểu hiện gì?

Chờ chút, gia hỏa này không phải đang đùa bỡn Ngưu Ki/ếm Hoa đấy chứ?

Vô cùng có khả năng!

- Thì tính sao, ta vô địch cùng giai!

Lưu Hoa Vân hét lớn một tiếng, hắn gi*t về phía Lăng Hàn.

Ngươi có thể chống đỡ được hàn ý là một chuyện nhưng có thể ngăn cản công kích của hắn hay không còn là chuyện khác.

Lăng Hàn nắm chặc nắm tay phải sau đó tấn công Lưu Hoa Vân.

Phanh!

Hai người va chạm với nhau, năng lượng cuồ/ng bạo quét qua, sỏi đ/á bay tán lo/ạn các nơi.

Tiêu Huyên nhìn thật cẩn thận, Lăng Hàn đối kháng một kích này nhưng không ăn chút thiệt thòi nào, nơi hắn đứng bốn bề yên tĩnh, thậm chí vẻ mặt cũng không thay đổi, gương mặt trấn định như vậy, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Gia hỏa này quả nhiên vẫn giả heo ăn thịt hổ!

Sắc mặt Lưu Hoa Vân biến thành ngưng trọng, mặc dù chỉ giao thủ một chiêu nhưng đủ để hắn nhìn ra Lăng Hàn bất phàm, nếu không, Tầm Bí cảnh phổ thông làm thế nào chống đỡ được hàn ý công kích của hắn, huống chi còn đỡ một quyền toàn lực.

Đối thủ này không thể kh/inh thường, thậm chí còn khó chơi hơn cả Ngưu Ki/ếm Hoa.

Trong lòng của hắn chấn động, trước đ/á/nh với Ngưu Ki/ếm Hoa một trận, hắn tiêu hao lượng lớn bí lực, nếu thực lực Lăng Hàn không kém gì Ngưu Ki/ếm Hoa, vậy trong tình huống hắn không có hậu lực, vô cùng có khả năng không địch lại.

Người này thật âm hiểm, thế mà không để ý đồng bạn ch*t sống, chỉ là dùng để tiêu hao lực lượng của mình, hắn muốn thắng được mỹ danh hay sao?

Gh/ê t/ởm à!

Cho dù trong mắt Lưu Hoa Vân hay Tiêu Huyên, hình tượng của Lăng Hàn biến thành kẻ x/ấu bụng.

Lăng Hàn hét dài một tiếng, triển khai phản kích.

Trước có Ngưu Ki/ếm Hoa ng/u ngốc thích xông lên đằng trước, Lăng Hàn cũng không có ý thả lỏng nhưng bị người ta khi dễ lên đầu, đương nhiên hắn sẽ không lại điệu thấp.

- Sợ ngươi sao!

Lưu Hoa Vân cũng gầm thét, hắn đ/ấm ra một quyền.

Phanh! Phanh! Phanh!

Hai người đều không thể né tránh, cứ cứng đối cứng như vậy, không nói kỹ xảo, chính là va chạm lực lượng trực tiếp nhất.

Bởi vậy, cũng dễ dàng phân ra thắng bại.

Sau một trọng kích, Lưu Hoa Vân cảm thấy cơ thể giống như đổ xuống, khó chịu không cách nào hình dung, xươ/ng cốt không ngừng rung động, hắn có thể kết luận xươ/ng cốt của mình đã xuất hiện khe hở.

Lại liều mạng như vậy, n/ội tạ/ng của hắn sẽ bị chấn động cường đại phá vỡ mà xươ/ng cốt tuyệt đối sẽ đ/ứt rời.

Nhưng chính mình nhịn không được, đối phương cũng không kém bao nhiêu.

Ngươi lợi hại?

Ta á/c hơn ngươi!

Lưu Hoa Vân cố nén kinh hãi, hắn đi/ên cuồ/ng xuất thủ tấn công Lăng Hàn, so hung á/c? Hắn là người đi ra trong lồng giam, hắn sợ ai chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0