Trời vừa tờ mờ sáng, Giản Khâu đã kéo vali hành lý, tiễn tôi ra sân bay.
Tôi sắp về Giang Thành, anh ta đến tiễn tôi.
Anh ta cứng rắn đội chiếc mũ lưỡi trai màu xanh lá cây kia lên đầu tôi, khi tôi phản kháng, anh ta còn hung hăng nói: "Em đ/á anh rồi, đây là phí bồi thường."
Tôi đành phải giấu mặt, lủi thủi cúi gằm đầu lên máy bay.
Kết quả là, tôi vừa ngồi ấm chỗ, trên đầu bỗng nhẹ bẫng, chiếc mũ đã bị ai đó gi/ật mất.
Tôi ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, thì thấy Giang Tri Đình đang nhíu mày, cầm chiếc mũ xanh với vẻ mặt đầy gh/ét bỏ.
Tôi đứng hình, không biết nên sốc vì sự xuất hiện của anh ta hay sốc vì anh ta gi/ật mũ của tôi.
"Giang Tri Đình, anh làm cái gì vậy?"
Giang Tri Đình nghiêng đầu, trả lời rất nghiêm túc: "Anh đang... theo đuổi em."
"?" Tôi đâu có hỏi chuyện đó?!
Tôi nhìn chiếc mũ trong tay anh ta, bỗng nảy ra một ý: "Muốn theo đuổi em à, vậy anh đội cái mũ xanh này cả ngày đi."
Anh Giang đáng kính mà lại đội mũ xanh, không biết sẽ thú vị đến mức nào.
Tôi nhướng mày khiêu khích Giang Tri Đình, quả nhiên thấy anh ta cúi đầu im lặng, không trả lời.
Tôi "xì" một tiếng, dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một lát sau, cánh tay bị huých nhẹ, tôi mở mắt ra.
Giang Tri Đình đang đội chiếc mũ xanh, đầu hơi cúi.
Anh ta nhíu mày, giọng nói cũng lúng búng.
"Được chưa?"
——Anh theo đuổi em được chưa.