Cũng may tầng này chỉ có tôi và anh ở, nếu không nào dám dây dưa ngoài hành lang thế này.
Tôi đặt hai tay lên vai anh, thương lượng:
“Tôi thưởng cho anh một chút, anh về trước được không?”
“Thưởng?”
Tôi hơi nhích tới gần.
Dưới ánh mắt chăm chú của Văn Thước, tôi hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Ánh mắt anh khựng lại.
Còn chưa đợi tôi nói gì, anh đã lên tiếng:
“Chỉ vậy thôi?”
Tôi bị anh chọc đến bật cười.
“Có bản lĩnh thì mai tỉnh rư/ợu mà vẫn còn nhớ, thì tới tìm tôi đòi phần còn lại.”
Dỗ được người về nhà rồi, nhưng kẻ mất ngủ cả đêm lại là tôi.
Lúc trằn trọc trở mình, trong đầu toàn là dáng vẻ Văn Thước mặc vest chỉnh tề.
Đúng là quá có sức hút.
Sáng sớm hôm sau, cửa nhà bị gõ vang.
Khi ấy tôi vừa tắm xong, chỉ mặc quần tây, áo sơ mi trên người còn chưa kịp cài cúc, lỏng lẻo khoác trên thân.
Lúc mở cửa, ánh mắt Văn Thước gần như lập tức rơi lên phần áo sơ mi đang mở rộng của tôi.
“Chào buổi sáng.” Tôi cười tủm tỉm chào anh.
Văn Thước lại trầm giọng nhìn tôi:
“Sao mặc thế này đã ra mở cửa rồi?”
“Mặc vậy thì có vấn đề gì?” Tôi lại cố tình trêu anh.
“Tôi biết ngoài cửa là anh mà.”
Văn Thước lập tức im lặng.
Anh bước vào nhà, đóng cửa lại rồi đưa tay kéo hai vạt áo của tôi, đầu ngón tay thon dài bắt đầu cài cúc giúp tôi.
Anh cụp mắt xuống.
Tôi bật cười:
“Nhẹ tay thôi, đừng làm hỏng áo tôi.”
“Tôi không bị mất đoạn ký ức đó.” Văn Thước đột nhiên nói.
Tôi đối diện ánh mắt anh, nghe anh tiếp tục:
“Sau khi tỉnh rư/ợu tới tìm em đòi phần còn lại… giờ có thể cho tôi chưa?”
Sáng sớm đã tới đòi n/ợ, trên người còn thơm mùi sữa tắm.
“Tôi hình như chưa hỏi tuổi anh nhỉ? Anh bao nhiêu?”
Văn Thước im lặng một lát, dường như không hiểu sao tôi lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn nói ra năm tháng sinh của mình.
“Nhỏ hơn tôi mười tháng cơ à? Làm tròn lên thì cũng coi như nhỏ hơn một tuổi rồi.” Tôi cong mắt cười. “Gọi tiếng anh nghe xem?”
Anh không gọi.
Vừa hay cúc áo cũng cài tới viên cuối cùng, tôi định xoay người bỏ đi.
Kết quả cổ tay bị giữ lại.
Tôi không đi nổi.
Một tay khác của Văn Thước đặt lên eo tôi, hơi dùng lực kéo về phía trước.
Sau đó, người đàn ông cúi đầu ghé sát bên tai tôi, trầm thấp gọi một tiếng:
“Anh.”
Gọi xong, anh lại nhìn tôi:
“Em thích người khác gọi mình là anh lắm à? Người khác cũng từng gọi như vậy sao? Ví dụ như tên bạn trai cũ du học về kia?”
“...”
“Sao mà nhỏ mọn dữ vậy…”
Lời còn chưa dứt, người trước mặt đã bất ngờ cúi đầu hôn xuống môi tôi.
Hơi thở quấn lấy nhau.
Một tay anh siết ch/ặt eo tôi, cạy mở hàm răng, môi lưỡi nhanh chóng thất thủ.
Nụ hôn mãnh liệt xen lẫn mùi bạc hà nhàn nhạt của kem đ/á/nh răng.
9
Một lúc rất lâu sau, tôi và Văn Thước cùng ngã xuống sofa.
Còn chưa kịp thở dốc, nụ hôn đã lại phủ xuống.
Một bàn tay luồn vào từ dưới vạt áo, lớp chai mỏng nơi lòng bàn tay lướt qua da thịt, cảm giác tê dại khiến tôi không nhịn được lùi về sau.
Nhưng phía sau đã không còn đường lui.
Bàn tay kia rút ra, bắt đầu tháo từng cúc áo mà không lâu trước chính anh còn cẩn thận cài lại cho tôi.
Tôi cũng không ngăn.
Hai bên áo lại mở rộng.
Tôi nghe Văn Thước thấp giọng:
“Sao lại trắng thế này…”
Anh chọc tôi bật cười.
Tôi vuốt mặt anh, khẽ hỏi:
“Hay tôi đi phơi nắng cho thành màu da giống anh nhé?”