Hiểm Họa Từ Người Yêu Cũ

Chương 8.

20/03/2026 15:17

Ánh đèn hành lang lờ mờ nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của Lâm Viễn lúc này.

Nhưng bà chị kia thì rõ ràng đã bị dọa cho sợ khiếp vía. Với tính cách ngày thường của bà ta, giờ này chắc chắn đã xù lông lên m/ắng mỏ Lâm Viễn cái tội làm ồn ào ảnh hưởng xóm giềng rồi. Thế nhưng lúc này, bà ta lại im thin thít như một con mèo nhỏ bị h/oảng s/ợ, nép sát vào tường, người run bần bật.

Tôi đoán, bà ta chắc chắn đang rất muốn chuồn đi nhưng lại không dám vắt chân lên cổ mà chạy.

Tôi định nhân cơ hội này đẩy cửa xông ra, kéo bà chị cùng bỏ chạy thật xa. Nhưng nghĩ kỹ lại, cho dù tôi và bà ta có hợp sức thì e là cũng chẳng phải đối thủ của một gã đàn ông trưởng thành cường tráng như Lâm Viễn. Huống hồ trong tay hắn còn có d/ao. Mà bà chị này, rất có khả năng sẽ chẳng thèm giúp tôi! Sự tồn tại của bà ta hoàn toàn là một biến số không thể lường trước.

Vì vậy giờ phút này tôi chỉ cầu mong bà ta đừng có ăn nói lung tung nữa. Bằng không, chính bà ta sẽ tự rước họa vào thân.

Lát sau, bà chị cất giọng hơi r/un r/ẩy: “Ơ kìa, cậu thanh niên, cậu tìm người nhà này hả?”

Lâm Viễn đáp lại bằng sự im lặng. Thấy vậy, bà chị lại tiếp tục: “Nhưng mà phòng 2602 bỏ trống lâu lắm rồi không có ai ở đâu...”

“Cái gì?”

Nghe câu nói ấy, Lâm Viễn lập tức cao giọng. Hắn ngoắt đầu lại, trừng mắt nhìn chằm chằm bà chị.

Bà ta sợ hãi rùng mình một cái: “Thật mà, thật mà, tôi không lừa cậu đâu.”

Lâm Viễn ngẫm nghĩ một lát, lại cúi gằm mặt, miệng lầm bầm nho nhỏ: “Không thể nào... Rõ ràng mình nhìn thấy mà... Lẽ nào là giả? Sao có thể...”

Tôi siết ch/ặt chiếc điện thoại. Giờ mà báo cảnh sát e là không kịp nữa rồi, tôi chỉ đành âm thầm cầu nguyện Lâm Viễn từ bỏ việc tìm tôi và mau chóng rời đi.

Nào ngờ, câu nói tiếp theo của bà chị lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi. Bà ta chỉ tay về phía cửa nhà tôi, ngập ngừng nói: “Phòng 2602 không có người ở là thật nhưng phòng 2601 đối diện lại có một cô bé đang ở đấy...”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm