Tôi hoàn toàn bó tay.

Cúi nhìn mắt, phát hiện càng đỏ.

Do dự hai giây rồi cúi xuống hôn mí mắt.

Cơ thể cậu ấy lập tức cứng.

Ngơ ngác ngẩng lên.

Tôi lại hôn má.

Lần này không chỉ mặt, ngay cả tai cũng nhanh chóng đỏ.

Tạ Sơ Ngọc lùi khỏi lòng tôi một chút, lắp bắp:

“Không… không được hôn tôi.”

“Tại sao?”

Da cậu ấy vốn trắng.

Lúc đỏ mặt biến thành màu trắng hồng rất đẹp.

Tôi không nhịn được chọc má.

“Trước đây chẳng phải đã hôn rồi sao?”

Rõ ràng trước đó cũng chưa nói không được.

Cậu ấy chỉ từng nói không được thân mật sâu hơn.

Tạ Sơ Ngọc nhìn tôi, sau đó hạ mắt.

“Những lần trước làm vậy cũng không đúng.”

“Tại sao không đúng?”

Tôi lại chạm nhẹ lên đôi mắt đang cúi.

“Cậu không thích tôi hôn sao?”

“Cậu có cảm thấy miễn cưỡng không?”

Tạ Sơ Ngọc cúi đầu.

Hàng mi khẽ run, c.ắ.n môi rồi mới nói:

“Nếu cậu cảm thấy tôi sẽ thích, cho nên muốn dùng những chuyện này đổi lấy việc tôi ở lại…”

“Vậy thì không được.”

Cậu ấy càng cúi thấp hơn.

“… Tôi không muốn cậu thấy miễn cưỡng.”

“Tôi không miễn cưỡng.”

Tôi cúi theo, tìm môi cậu ấy rồi nhắm mắt hôn xuống.

Hôn xong dùng mu bàn tay áp má.

Cảm nhận hơi nóng.

“Tự tôi muốn hôn.”

Thật ra cảm giác hôn Tạ Sơ Ngọc rất tốt.

Bởi vì người cậu ấy thơm.

Lại còn rất đẹp.

“Cậu không thích sao?”

Tôi hỏi.

“Tôi không…”

Cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu.

“Không phải, thích…”

Tạ Sơ Ngọc lắp bắp chẳng thành câu.

Rất lâu không nói được lời hoàn chỉnh.

Cuối cùng chỉ có thể nhào vào lòng, ôm eo rồi một lần nữa giấu mình.

Tôi đưa tay ôm lại.

Thi thoảng khẽ vỗ lưng.

Đợi cảm xúc dịu xuống mới hỏi:

“Nếu chỉ là hạ đường huyết thì chắc không cần nhập viện?”

“Lát nữa chúng ta về nhà được không?”

Tôi thật sự không thích b/ệnh viện.

Chỉ muốn ở nhà cùng Tạ Sơ Ngọc.

Làm gì cũng được.

Không làm gì cũng được.

Chỉ cần cậu ấy ở đó.

Tôi cũng hoàn toàn không có ý định làm kiểm tra sức khỏe gì thêm.

Cảm thấy không cần thiết.

Nhưng cuối cùng vẫn không thắng được Tạ Sơ Ngọc.

Về nhà hai ba ngày, tôi lại tới b/ệnh viện theo đề nghị của bác sĩ, làm một loạt kiểm tra.

Kết quả tất cả bình thường.

Các chức năng cơ thể tốt.

Không có tổn thương hoặc b/ệnh lý thực thể.

“Nhưng điều này không có nghĩa hoàn toàn không có vấn đề.”

Bác sĩ trước mặt trông còn trẻ.

Làm ở b/ệnh viện tư mà Tạ Sơ Ngọc thường tới nên cũng coi như nửa người quen.

“Dù không tồn tại b/ệnh lý thực thể, những triệu chứng đ/au mà anh mô tả thật sự có tồn tại.”

Bác sĩ đẩy kính.

“Tôi đề nghị anh cân nhắc đăng ký thêm khoa tâm lý.”

“Xem liệu có khả năng tồn tại vấn đề tâm lý hay không.”

“Một số vấn đề tâm lý cũng có thể gây ra triệu chứng cơ thể hóa.”

Tôi sống hai đời.

Vẫn luôn cảm thấy mình lý trí và khỏe mạnh.

Cả cơ thể lẫn tinh thần đều giống một cỗ máy vận hành tốt.

Nhiều nhất chỉ thỉnh thoảng xảy ra lỗi khi gặp Tạ Sơ Ngọc.

Nếu cơ thể không có b/ệnh lý thực thể, vậy sẽ không nguy hiểm tính mạng.

Hôm qua chỉ là hạ đường huyết.

Bây giờ vấn đề ấy đã giải quyết.

Không cần khám thêm.

Tôi không cho rằng mình có vấn đề tâm lý.

Đương nhiên cũng không cần bác sĩ tâm lý.

Tạ Sơ Ngọc cầm báo cáo khám của tôi nhìn rất lâu.

Sau đó lại riêng tư nói chuyện với bác sĩ nửa ngày.

Tôi không hứng thú nghe, đi ra sân thượng b/ệnh viện hóng gió.

Mất rất lâu mới đợi cậu ấy nói xong đi tìm.

“Ở đây lạnh như vậy, sao không chờ trong phòng?”

Tạ Sơ Ngọc quấn khăn cho tôi.

Lại nắm tay đặt vào lòng bàn tay mình sưởi.

“Vào đi.”

Tôi để cậu ấy nắm tay kéo về phía hành lang.

Đi chậm sau nửa bước.

Ánh mắt nhìn tóc đen.

Nghĩ rất lâu vẫn mở miệng:

“Cậu cảm thấy tôi…”

Tôi ngừng.

“Tôi có b/ệnh gì sao?”

Không đợi Tạ Sơ Ngọc trả lời, lại tự nói:

“Tôi cảm thấy mình rất bình thường.”

Tự hỏi tự đáp xong, tôi nhận ra mình vẫn rất quan tâm ý kiến của cậu ấy.

Vì vậy hỏi tiếp:

“Cậu muốn tôi đi khám sao?”

Tạ Sơ Ngọc không trả lời ngay.

Dừng trước máy b/án hàng tự động, m/ua một lon đồ uống nóng đưa tôi.

Sau đó dẫn tới ghế nhựa bên cạnh ngồi.

Lúc ấy mới nói:

“Chúng ta có thể tạm không làm bất cứ kiểm tra máy móc nào.”

“Chỉ nói chuyện với bác sĩ trước.”

“Được không?”

Nghĩa là muốn tôi gặp bác sĩ tâm lý.

Lúc hỏi, Tạ Sơ Ngọc vẫn nắm tay tôi.

Tôi rút tay khỏi tay cậu ấy.

Nhìn, không nói.

Hai giây sau lại cúi đầu, nhìn lon cà phê vừa m/ua.

Phía dưới in một chữ “hot” nhỏ.

“Tôi không uống cái này.”

Tôi luôn cảm thấy những loại đồ uống đóng lon hâm nóng có vị rất kỳ lạ.

Ngón tay cạy nhãn trên lon.

“Không ngon.”

“Tôi biết cậu không uống.”

Tạ Sơ Ngọc lại nắm tay tôi, điều chỉnh một chút để cầm lon chắc hơn.

“Đây là cho cậu sưởi tay.”

Tôi ngẩng đầu.

“Tôi cũng không muốn tới khoa tâm lý.”

Cậu ấy vuốt nhẹ mu bàn tay.

Lần này không trả lời “được”.

Đồ uống tôi không muốn uống có thể không uống.

Bác sĩ tôi không muốn gặp lại không thể không gặp sao?

Dựa vào đâu cậu ấy có thể quyết định thay tôi?

Tôi lại rút tay, nhét lon cà phê lại cho cậu ấy.

Không nói thêm nửa chữ.

Đứng dậy quay người đi.

Ngay chính tôi cũng không hiểu rốt cuộc mình sợ và chống cự điều gì.

Có lẽ chỉ sợ một sự thật.

Sợ mình thật sự có b/ệnh.

Nhưng…

Không thể như vậy.

Tôi mới đi được hai bước lại lập tức dừng.

Sao có thể lại bỏ cậu ấy rồi tự đi?

Sao có thể lại để Tạ Sơ Ngọc một mình ở b/ệnh viện?

Tôi dùng đầu ngón tay bấm lòng bàn tay.

Quay lại đi về.

Nghe tiếng động, cậu ấy ngẩng lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
6 Dây Leo Chương 17
12 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ NGỐC TÔI CƯNG CHIỀU SUỐT NĂM NĂM, HÓA RA VẪN LUÔN CHỜ TÔI VÀO TÙ

6
Cậu ấy giả ngốc chỉ để đưa tôi vào tù. Là những dòng bình luận chạy trước mắt đã nói cho tôi biết chuyện đó. Đứa con nuôi ngốc nghếch của kẻ thù ấy, tôi đã cưng chiều suốt năm năm, vậy mà theo những dòng bình luận kia, tất cả sự ngoan ngoãn, ngây thơ và lệ thuộc mà cậu ấy thể hiện trước mặt tôi từ trước đến nay đều chỉ là giả vờ. Sáng hôm đó, Lục Chấp chui ra khỏi chăn, gương mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn mang theo vẻ lười biếng ấm áp. Tôi day day huyệt thái dương đang căng tức rồi cúi xuống nhìn ngực mình, hai dấu đỏ ở đó còn đậm hơn hôm qua, nhìn thế nào cũng giống kiệt tác do ai đó ngậm lấy rồi cắn mút suốt cả đêm mới để lại. Tôi còn đang ngẩn người thì trước mắt bỗng giống như có ai vuốt mở một màn hình điện thoại vô hình, từng hàng chữ đủ màu liên tục trôi từ trái sang phải. “Ha ha ha ha, bị mút đến mức trông như hai quả dâu dập rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn tự lừa mình là muỗi cắn.”
Boys Love
Hiện đại
0