Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 668: Thôn phệ hai tướng (2)

05/03/2025 17:35

Tất cả mọi chuyện đều không cần Âu Dương Lãnh Tật và Tương Viễn xuất thủ, thế nhưng khi nhìn vào đám yêu thú cường hãn này, sắc mặt hai người không khỏi biến hóa.

Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư trên cao, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống. Bên người lúc này đã có thêm hai bộ cương khô. Âm Dương Linh Vũ Quyết này Lục Thiếu Du cũng không muốn Âu Dương Lãnh Tật và Tương Viễn biết cho nên mới để Thiên Sí Tuyết Sư bay lên cao rồi hắn mới thôn phệ hai Vũ Tướng này.

Thôn phệ chân khí trong người hai Vũ Tướng, Lục Thiếu Du chỉ cần luyện hóa một chút là có thể đột phá tới Vũ Tướng tứ trọng. Thế nhưng gần đây hắn cũng không có thời gian đột phá cho nên phải dừng lại. Trong mấy ngày này, mục tiêu của hắn là giải quyết những dong binh đoàn lớn, thời gian rất gấp gáp, diện tích của sơn m/ạch Vụ Đô lại không hề nhỏ, trong vòng mấy ngày mà muốn tìm được những dong binh đoàn này cũng rất khó cho nên hắn mới bảo Thạch Vượn Yêu Vương phân phó hai trăm đầu yêu thú phi hành cùng nhau tìm kiếm.

Phù.

Khi Lục Thiếu Du hạ xuống phía dưới thì phương viên trong vòng mấy nghìn thước đã thành một đống hỗn độn, số lượng th* th/ể không còn nhiều lắm, hơn phân nửa đám người Thiên Nhất môn có lẽ đã bị yêu thú nuốt chửng.

- Chủ nhân.

Thái Âm Yêu Thỏ thu nhỏ lại thân thể, trên chân trước của nó lúc này mang theo ba mươi túi trữ vật đưa tới cho Lục Thiếu Du.

Lục Thiếu Du tiếp nhận ba mươi túi trữ vật này rồi nói với hai người Âu Dương Lãnh Tật và Tương Viễn đang kinh ngạc:

- Hai vị đường chủ, chúng ta đi thôi.

- Vâng, chưởng môn.

Hai người đáp, lúc này vô hình trung đã có một chút tôn kính với Lục Thiếu Du.

Sưu Sưu.

Chúng thú đều thu nhỏ thân thể, thân ảnh hóa thành lưu quang đáp xuống lưng Thiên Sí Tuyết Sư. Vừa rồi xuất thủ đối với chúng thú mà nói quả thực là dùng đ/ao mổ trâu giết gà, căn bản không phí một chút sức lực nào.

Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Âu Dương Lãnh Tật, Tương Viễn nhìn đánh yêu thú này, trong mắt không khỏi hiện lên sự khác thường.

- Chưởng môn, lẽ nào chúng ta tiến vào sơn m/ạch Vụ Đô là để đối phó với những dong binh đoàn khác sao?

Âu Dương Lãnh Tật hỏi, ánh mắt đã thu hồi sự kinh ngạc, khôi phục lại vẻ âm lệ vốn có của nó.

- Không phải tất cả mà chỉ những dong binh đoàn lớn một chút thôi.

Lục Thiếu Du nói, đối phó với tất cả các dong binh đoàn, thứ nhất cũng không cần phải làm vậy, thứ hai có Thạch Vượn Yêu Vương phân phó hơn một nghìn yêu thú đang đi/ên cuồ/ng truy sát dong binh đoàn cũng không cần hắn ra tay. Mà mặt khác, Lục Thiếu Du đoán có lẽ người do Q/uỷ Tiên Tử Bạch Oánh trong Phi Linh môn đã đi tới biên giới sát sơn m/ạch Vụ Đô. Chỉ cần là có người đi ra, không cần biết dong binh đoàn đó là người của sơn môn nào sẽ trực tiếp đánh chết. Nói chung trong vòng mười ngày này phải đem toàn bộ sơn m/ạch Vụ Đô khống chế xong. Do đó mới có thể khống chế dược liệu, việc này có quan hệ với kế hoạch sau này của hắn cho nên không thể sai lầm.

Tiếp tục tìm kiếm dong binh đoàn, Lục Thiếu Du bớt chút thời gian luyện hóa chân khí vừa mới thôn phệ được. Thôn phệ Vũ Tướng tứ trọng và Vũ Tướng nhất trọng cũng đã là cực hạn của hắn.

Khoanh chân ngồi xuống luyện hóa, Âm Dương Linh Vũ Quyết vận chuyển, một tia năng lượng bằng chân khí đang chậm rãi tiến vào trong đan điền.

Cạc cạc.

Một canh giờ sau, xa trong không trung một tiếng thú kêu truyền tới. Lúc này có vô số yêu thú phi hành xoay quanh trên không trung.

Lục Thiếu Du dừng luyện hóa, hai mắt mở ra.

- Chủ nhân, phía trước không xa phát hiện một dong binh đoàn lớn, chừng hơn trăm người.

Thạch Vượn Yêu Vương nói với Lục Thiếu Du.

- Để yêu thú phi hành dẫn đường, chúng ta đi theo phía sau.

Lục Thiếu Du nói, dong binh đoàn hơn trăm người, có lẽ là dong binh đoàn nhị lưu.

Nửa canh giờ sau, trong một cái khe sâu, đám người Lục Thiếu Du và chúng thú từ trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư nhảy xuống, hơn trăm người trong khe sâu lập tức nhìn vào đám người Lục Thiếu Du.

Dong binh đoàn trước mặt bọn họ là một dong binh đoàn nhị lưu, dẫn đầu chỉ là bốn Vũ Phách mà thôi, còn hai Linh Sư, một Linh Sư bát trọng, một Linh Sư cửu trọng, quả thực có thể nói dong binh đoàn này cũng không tồi.

Hơn trăm người của dong binh đoàn này dường như cảm nhận được ba người trước mặt vô cùng q/uỷ dị, yêu thú phi hành tọa kỵ cũng là tứ giai, sắc mặt cả đám người đại biến, Vũ Phách nhất trọng có lẽ là thủ lĩnh tiến lên hỏi:

- Chư vị, không biết chư vị có gì chỉ giao? Chúng ta là người của Thuyết Huyết dong binh đoàn.

- Ta là ai cũng không có quan hệ với ngươi, đem túi trữ vật giao ra đây ta còn có thể tha cho các ngươi một m/ạng. Ta cũng không muốn làm khó dễ các ngươi, không muốn làm lão bà, hài tử, còn có thân nhân phụ mẫu các ngươi thương tâm. Nếu như không giao vậy thì chỉ có thể chết mà thôi. Tới lúc đó đừng bảo ta không cho các ngươi cơ hội.

Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào đám người rồi nói.

- Các hạ, ngươi có ý tứ gì? chúng ta cũng không phải là người dễ chọc.

Một Vũ Phách tam trọng liền tiến lên, bằng vào thực lực của hắn làm sao có thể biết được thực lực của ba người Âu Dương Lãnh Tật, Tương Viễn và Lục Thiếu Du. Chuyện chặn đường cướp bóc bọn họ cũng đã trải qua, cũng bị người ta chặn đường đánh cướp qua. Lúc này trong lòng bọn họ nghĩ, dù sao bên mình cũng có hơn trăm người, dù sao cũng có lực liều m/ạng.

- Muốn chết.

Ánh mắt Lục Thiếu Du lạnh lẽo, thanh âm vừa dứt, năm đạo trảo ấn khiến cho không gian gợn sóng mang theo tiếng xé gió nhanh như thiểm điện bắn về phía Vũ Phách tam trọng.

- Thật nhanh.

Vũ Phách tam trọng kia còn chưa kịp phản ứng, lời còn chưa dứt thì trong nháy mắt lồng ngực xuất hiện năm lỗ m/áu, m/áu tươi bắn ra, đồng tử co rút lại, không cam lòng mà ngã xuống mặt đất.

Phì.

Không cần lão đại phân phó, thân thể Tiểu Long hóa thành một đạo quang mang nhanh như thiểm điện nhảy ra, đồng thời khi thân ảnh xuất hiện thì đã cắt vào cổ một Vũ Sư cửu trọng.

Lam quang trên người Thái Âm Yêu Thỏ chợt lóe, tốc độ vô cùng nhanh chóng, chân trước mang theo lợi trảo trong nháy mắt xuyên thủng ngực một Vũ Phách, lợi trảo đi qua mang theo nội tạng bị nghiền nát. Vũ giả Vũ Phách này một chiêu cũng không thể chống lại Thái Âm Yêu Thỏ.

Cũng trong lúc đó, Huyết Ngọc Yêu Hổ, Thủy Hỏa Yêu Giao, Huyết Tích Dịch, Thạch Vượn Yêu Vương cũng đồng thời đánh về phía trước. Đám yêu thú phi hành nhị giai, tam giai vừa mới dẫn đường trên bầu trời lập tức cũng gia nhập vòng chiến.

Rống Rống.

Sưu Sưu! Sưu Sưu!

Từng tiếng thú minh vang lên, đồng thời yêu uy cũng nhanh chóng khuếch tán, trong nháy mắt tiếng kêu thảm thiết của đám người dong binh đoàn kia lập tức vang lên.

Sắc mặt Âu Dương Lãnh Tật và Tương Viễn hơi chút biến hóa, đang muốn xuất thủ thì thanh âm của Lục Thiếu Du đã truyền tới.

- Hai vị đường chủ không cần xuất thủ.

Lục Thiếu Du chắp tay đứng đó, một trăm người này, có Tiểu Long mang theo một đám yêu thú có thể dễ dàng diệt sát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Đồng nữ Chương 7
11 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phân Hóa Thành Omega, Tôi Bị Trúc Mã Bắt Chịu Trách Nhiệm

8
Tôi đột nhiên phân hóa thành Omega trong ký túc xá, rồi lăn lên giường với trúc mã mà tôi thầm thích. Ngày hôm sau, trúc mã sa sầm mặt hỏi tôi: “Omega phát tình tối qua là ai?” Nhìn vẻ mặt chán ghét của Cố Chước, tôi theo bản năng nói dối. “Làm sao tôi biết được.” “Chẳng lẽ là tôi sao?” “Cậu biết mà, tôi là Beta.” Tôi gượng cười, nhưng nắm tay giấu trong tay áo lại không ngừng siết chặt. Sao tôi lại quên mất được chứ. Cố Chước ghét Omega nhất mà. Để che giấu chuyện mình phân hóa, tôi bắt đầu chủ động tránh mặt Cố Chước. Tôi khéo léo từ chối lời mời đi cùng của cậu ấy. Buổi sáng cố gắng dậy thật sớm. Buổi tối thì trắng đêm không về. Nhìn đôi mày mắt ngày càng u ám của Cố Chước, tim tôi đập điên cuồng, cứ tưởng mình đã để lộ sơ hở gì đó. Vì vậy tôi lập tức tìm cố vấn xin chuyển khỏi ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Cố Chước vốn nên đang lên lớp lại xuất hiện sau lưng tôi như bóng ma. Bóng dáng cao lớn phủ xuống. “A Bạch.” “Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà khiến cậu cứ trốn tránh tôi như vậy?”
ABO
Boys Love
0
Vô Tận Chương 30