Vẽ Bánh Cho Anh Ta

Chương 8

13/05/2026 20:47

Đôi mắt Hoắc Nhiên sáng lấp lánh nhìn tôi.

Nhìn đến mức mắt tôi chua xót, nhất thời chẳng biết nên nói gì.

Dù là người xuyên sách, tôi vẫn cảm nhận được sự chênh lệch ấy.

Từ sau khi tin tức nhà họ Tần phá sản truyền ra, những người xung quanh hoặc thương hại, hoặc cười trên nỗi đ/au của người khác.

Chỉ có Hoắc Nhiên…

Là thật lòng thật dạ muốn tìm cho tôi một con đường mới.

9.

Tôi không nhận bằng sáng chế của Hoắc Nhiên, cũng không ra nước ngoài.

Bởi vì tôi lại bắt đầu vẽ bánh:

“Con trai nhà họ Tần nhiều như vậy, chưa chắc gia sản sẽ giao cho em.”

“Hay là anh trực tiếp mở công ty đi! Sau này ki/ếm được tiền thì chuyển thẳng cho em.”

“Ăn ở, đi lại của anh, em bao hết!”

Chỉ là một câu nói hết sức bình thường.

Thế mà mắt Hoắc Nhiên lại đỏ lên.

“Cảm ơn em vì đã chịu ở lại vì tôi!”

Những gì Hoắc Nhiên dành cho tôi tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ.

Nhưng hệ thống không thể để tôi ở lại.

Nó nói Hoắc Nhiên đã gặp nhân vật thụ chính rồi, còn rất thưởng thức cậu ta.

Mà tôi không thể kéo dài thêm nữa.

Tôi phải khiến Hoắc Nhiên thất vọng.

Phải hung hăng đả kích hắn, làm tổn thương hắn.

Thế là giống như lần ở đại học, tôi lại tới công ty của Hoắc Nhiên.

Đúng vậy.

Thân là nam chính, chỉ cần chuyên tâm vào sự nghiệp thì chẳng có gì hắn không làm được.

Từ lúc học đại học, Hoắc Nhiên đã cùng mấy người trong phòng thí nghiệm lập nên một studio nhỏ.

Hai năm trôi qua, nơi đó đã trở thành công ty niêm yết nổi tiếng trong khu vực.

Điều ngoài ý muốn là… hình như nhân viên ở đó đều biết tôi.

Bọn họ nhỏ giọng bàn tán, gọi tôi là “bà chủ”.

Cách gọi ấy khiến tôi nhớ tới hai năm cực kỳ tốt đẹp cùng Hoắc Nhiên.

Khi đó công ty hắn có một sản phẩm b/án cực kỳ chạy.

Hot tới mức nào ư?

Có thể nói đến cả cậu ấm như tôi cũng phải há hốc mồm.

Chỉ sau một đêm, ví tiền đầy ắp.

Tôi vui vẻ ôm mặt Hoắc Nhiên, lời ngon tiếng ngọt thuận miệng tuôn ra:

“A Nhiên nhà mình không chỉ đẹp trai mà còn rất biết ki/ếm tiền nữa, đúng là ông chồng quốc dân mới nhậm chức! Kim cương vương lão ngũ!”

“Hu hu, em cảm thấy mình sẽ không bao giờ rời xa anh được nữa…” (…và cả cái ví tiền của anh nữa.)

“Yêu anh yêu anh!”

Hoắc Nhiên nhướng mày, cầm điện thoại của tôi lên.

“Vậy em đăng bài lên vòng bạn bè, công khai đi.”

Tôi lập tức buông tay đang ôm mặt hắn ra:

“Không được.”

Nhận ra giọng điệu của mình hơi cứng nhắc, rất dễ làm tổn thương tình cảm…

Tôi lại vẽ thêm một cái bánh nữa:

“Chúng ta đừng để ý mấy cái hư danh đó nữa. Hai người đàn ông yêu nhau ảnh hưởng lớn tới công ty của anh lắm.”

“Nhưng không sao, đợi em dành dụm đủ tiền rồi, em sẽ m/ua cho anh chiếc nhẫn kim cương thật to, trói anh bên em cả đời!”

“Chúng ta ở bên nhau cả đời được không?”

Tôi lắc lắc cánh tay Hoắc Nhiên, cười tít mắt nhìn hắn.

Hoắc Nhiên lại nhướng mày, lấy chứng minh thư ra.

“Vậy chúng ta làm hộ chiếu rồi sang nước ngoài đăng ký kết hôn nhé?”

Tôi lập tức buông tay hắn ra, nói đầy chính nghĩa:

“Không được.”

Ra nước ngoài chẳng khác nào cưỡng ép đi theo cốt truyện, còn chưa biết hệ thống sẽ sắp xếp cho tôi cái kịch bản gì nữa.

Sắc mặt Hoắc Nhiên lạnh đi, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi.

Nhìn đến mức tôi chột dạ.

Lại bắt đầu khô khan ki/ếm cớ:

“Sao anh sính ngoại thế? Có vài chuyện chỉ cần chúng ta tự biết là được rồi.”

“Em là người hướng nội, hơi sợ người lạ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm