"Anh mà còn như vậy là em không tặng quà cho anh nữa đâu đấy."
Lời này vừa thốt ra, Thẩm Cận Hằng mới vơ lấy chiếc áo thun màu đen, chụp vội vào người: "Không sao, quà cáp gì chứ! Anh có em là đủ rồi còn gì?"
"..."
Chợt có tiếng động vang lên phía cầu thang. Đám người Hà Đống Lương ngã nhào thành một hàng trên mặt đất: "Báo cáo, không phải bọn em cố ý nhìn tr/ộm đâu!!"
Bọn họ nói xong bèn lồm cồm bò dậy từ dưới đất, vội vã chạy thục mạng xuống cầu thang. Tôi vừa quay đầu lại đã bị Thẩm Cận Hằng lôi tuột vào trong phòng, tấm lưng dán c.h.ặ.t vào cánh cửa phòng, phát ra một tiếng “Bịch” vang dội.
"Chẳng phải anh từng nói với em là đừng có đến trêu chọc anh nữa sao?"
Anh cúi người xuống mang theo cảm giác áp bức đầy mạnh mẽ.
"Em đến để tặng quà cho anh mà." Tôi giơ chiếc túi trong tay lên: "Có thể anh không thích lắm đâu, cái này là do em tự đan đấy."
Đó là một chú thỏ bông nhỏ, trên bàn chân nhỏ xíu của thỏ bông có đeo một chiếc đồng hồ cơ.
Trước kia lúc yêu nhau qua mạng với anh, bất kể có phải ngày lễ hay không, cứ hở ra một cái là Thẩm Cận Hằng lại chuyển khoản 1314 hay 5200 cho tôi.
Tôi luôn ngại không dám nhận, anh bèn chuyển liên tục cho đến khi tôi chịu nhận thì thôi.
Thế nên tôi không thể chỉ tặng mỗi một con thú bông cho anh được: "Còn cả chiếc đồng hồ này nữa."
"Ai bảo là anh không cần." Anh giơ tay nhận lấy.
"Anh thích cực kỳ."
Nói xong, Thẩm Cận Hằng đặt chú thỏ bông nhỏ lên gối, còn vô cùng nghiêm túc đắp chăn cho thỏ bông, đắp kín cẩn thận đến tận cổ.
Hành động này khiến tôi ngạc nhiên đến mức rớt cả cằm.
Tôi lên tiếng đính chính: "Thẩm Cận Hằng, thật ra chiếc đồng hồ cơ trên tay thỏ bông mới là quà tặng anh, còn thỏ bông là đồ chơi cho bé mèo mà."
Anh ngẩn ra một giây, sau đó bật cười: "Anh mặc kệ, anh muốn lấy cả hai cái không được à?"
Tôi cười đầy bất lực: "Được được được, hôm nay là sinh nhật anh, anh là lớn nhất, cho anh hết đấy. Tặng quà cho anh xong rồi, em về trước đây."
Anh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hai bàn tay siết c.h.ặ.t eo tôi.
Cả người tôi cứng đờ lại: "Thẩm Cận Hằng..."
"Đừng đi." Anh cất giọng.
Cằm anh tựa lên vai tôi, hơi thở nhẹ như lông vũ lướt qua bả vai, vòng tay ôm đầy ấm áp.
"Có thể ở lại cùng anh thêm một lát nữa được không."
Tiếng tim đ/ập dồn dập tựa như tiếng trống rộn rã.
Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình khẽ vang lên: "Được."
Anh với lấy bao t.h.u.ố.c lá, lén nhìn tôi một cái rồi lại đặt xuống: "Đi thôi, xuống nhà nào."
Vừa xuống đến tầng dưới, Thẩm Lăng Tinh đã nháy mắt tinh nghịch với tôi: "Anh Cận Hằng, cuối cùng hai người cũng chịu xuống rồi, em còn tưởng hai người không xuống nữa cơ."
Không lâu sau, bạn trai của Thẩm Lăng Tinh là Ngôn Tự cũng tới. Đôi mắt hoa đào đa tình của Ngôn Tự vừa đẹp đẽ vừa mang vẻ trong trẻo nhẹ nhàng như ánh trăng. Anh ấy điềm tĩnh gật đầu chào tôi một cái.
"Thẩm Lăng Tinh." Ngôn Tự lên tiếng: "Lại đây."
Thẩm Lăng Tinh lập tức lao tới, đu trên người anh ấy giống hệt như một con gấu Koala. Cô ấy được banj trai mình bế bổng lên ôm trọn vào lòng, trông vô cùng thân mật: "Bảo bối!! Anh tan làm rồi à!"
Người đàn ông "Ừ" một tiếng, ánh mắt cười đầy dịu dàng.
Thẩm Lăng Tinh kéo anh ấy lên lầu.
Lúc bọn họ đi xuống lần nữa, màu son môi của Thẩm Lăng Tinh đã nhạt mất hơn nửa, trên mặt còn vương chút ửng hồng. Còn cổ áo sơ mi vốn được cài cúc chỉnh tề của Ngôn Tự cũng đã bị cởi ra hai khuy.
Cảnh tượng này không khỏi khiến người ta liên tưởng xa xôi. Nghĩ đến nụ hôn nóng bỏng của hai người họ trong ngõ hôm trước, tôi vội vàng thu lại ánh mắt.
Vừa quay đầu lại thì phát hiện Thẩm Cận Hằng đang nhìn tôi: "Hôm nay là sinh nhật anh, sao em cứ nhìn người đàn ông khác thế?"
"Em chỉ nhìn linh tinh chút thôi mà."
"Vậy em cũng nhìn linh tinh anh chút đi." Anh nhìn tôi chăm chú.
Nhưng làm sao tôi chịu đựng nổi ánh mắt ấy của anh, chẳng được mấy giây đã vội ngoảnh đầu sang chỗ khác.
Thẩm Lăng Tinh kéo Ngôn Tự ngồi xuống ghế sô pha: "Anh ngồi yên ở đây nhé, em ra trò chuyện với chị dâu một lát."
"Được."
Sau đó Thẩm Lăng Tinh kéo tôi đi nói chuyện, để lại hai chàng trai đẹp là Ngôn Tự và Thẩm Cận Hằng trong phòng khách.
Tôi nói với Thẩm Lăng Tinh rằng hình ảnh của Ngôn Tự trước mặt cô ấy và trước mặt mọi người khác nhau một trời một vực.
"Anh ấy rất giỏi giả vờ đấy, trước mặt mọi người là một kiểu, trước mặt em lại là một kiểu khác. Ban đầu em suýt nữa cũng bị vẻ bề ngoài của anh ấy lừa rồi."
"Ra là vậy à."
Cô ấy cười rồi nói tiếp: "Anh họ em cũng thế đấy. Trước kia vì muốn tán tỉnh chị mà anh ấy còn chạy đi hỏi em xem khi một người đàn ông dịu dàng nhắn tin qua mạng thì sẽ theo phong cách như thế nào. Thật là làm em cười c.h.ế.t mất."
Tôi nói: "Nhưng hiện tại bọn chị không còn ở bên nhau nữa rồi."
"Sao lại thế ạ? Em thấy hai người rất đẹp đôi mà."
"Cảm giác chị có chút không kiểm soát nổi Thẩm Cận Hằng."
"Ây da chị dâu ơi, chị nghĩ nhiều quá rồi! Đừng thấy trên diễn đàn đồn anh ấy lăng nhăng thế này thế nọ, nói thật là em chỉ từng thấy anh ấy nhắc đến mỗi mình chị thôi. Vốn dĩ anh ấy không phải loại người như vậy, chỉ là lười giải thích mà thôi."
Hà Đống Lương lại không biết từ chỗ nào chui ra hùa theo: "Chị dâu ơi, mấy cái đó toàn là tin đồn nhảm hết đấy. Trông anh Hằng đẹp trai nổi bật một chút thôi, chứ anh ấy thật sự không hề lăng nhăng đâu."
Một cậu con trai khác lại chen vào: "Cả năm nay anh Hằng của bọn em chỉ bận xây dựng hình tượng dịu dàng trên mạng thôi, diễn đến độ tẩu hỏa nhập m/a luôn rồi, làm gì có thời gian mà đi tán tỉnh cô gái khác."
Tôi: "Vậy Thẩm Cận Hằng anh ấy là..."
Hà Đống Lương gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đúng thế đúng thế, anh Hằng vẫn còn trai tân đó. Mấy anh em bọn em có thể lấy hạnh phúc nửa đời sau ra để đảm bảo chuyện này thật trăm phần trăm luôn."
Trờiii ạ tôi có hỏi chuyện này đâu!!
Đúng là hoang đường đến tận cùng, cạn lời hết sức rồi.