9

Con người ai cũng có giới hạn chịu đựng.

Là một thằng con trai, nếu vào lúc này còn phải tiếp tục nhẫn nhịn, lo trước lo sau.

Thì tôi đúng là quá nhu nhược.

Tôi tức đi/ên đ/ập lo/ạn lên giường của Lục Chu Dã để phát tiết.

Phát tiết xong, vừa định xuống giường thì bắt gặp hai đứa bạn cùng phòng mang bữa sáng từ bên ngoài đi vào.

Đại Tráng nhìn tôi vừa từ giường Lục Chu Dã nhảy xuống, ngây người một lúc, rồi thốt lên:

“Thành rồi hả?”

Còn một bạn cùng phòng khác tên là Tiểu Bàn thì vòng ra sau lưng tôi, nhìn chăn gối bị tôi giày xéo đến rối tung, tặc lưỡi liên tục.

Vẻ mặt chắc chắn gật đầu với Đại Tráng:

“Dựa vào kinh nghiệm lâu năm của tớ mà nói, tình hình chiến đấu rất kịch liệt, đại thành, quá thành!”

“Anh Dã mạnh thật đấy, lần đầu tiên cũng không thèm để ý đến thân thể nhỏ bé của Tiểu Lan Lan chúng ta, thân hình nhỏ bé này lỡ bị hànhz hạz đến hỏng thì làm sao đây?”

“Sao có thể dễ dàng hư như vậy. Với lại, Tiểu Lan là bảo bối trên đầu quả tim của anh Dã. Sáng sớm rời giường còn không nỡ gọi dậy, bữa sáng cũng nhờ chúng ta m/ua hộ. Sao cậu ấy lại nỡ lòng làm hỏng chứ?”

Hai người đó không kiêng nể gì thảo luận ngay trước mặt tôi.

Lời nói ra còn khó hiểu hơn cả môn giải tích.

Nhưng dù sao cũng là bạn cùng phòng, thực ra tôi vẫn luôn biết mối qu/an h/ệ mờ ám không rõ ràng giữa Đại Tráng và Tiểu Bàn.

Nên ẩn ý trong lời của bọn họ, tôi chỉ cần nghĩ chút là có thể hiểu ra.

Hai người bọn họ nghĩ tôi và Lục Chu Dã là một đôi!

Không những vậy, hai người bọn họ còn tự động phân vai tôi là bên dưới.

Tôi tức gi/ận nghiến răng, đẩy mạnh Tiểu Bàn một cái:

“Sao phải là tớ bị dày vò mà không phải là Lục Chu Dã? Dựa vào cái gì mà tớ không thể nằm trên hả?”

Lời vừa dứt, Đại Tráng và Tiểu Bàn đều sững sờ.

Tôi cũng sững sờ.

Không phải chứ, trong tình huống này, người bình thường đều sẽ lập tức giải thích rõ ràng qu/an h/ệ với Lục Chu Dã chứ.

Tại sao tôi lại ngồi đây tranh luận với hai người bọn họ về chuyện ai trên ai dưới?

Lời đã thốt ra cũng như bát nước đổ ra ngoài.

Đại Tráng và Tiểu Bàn nhìn nhau cười.

Vẻ mặt Tiểu Bàn lại càng thêm lố, làm ra vẻ ngượng ngùng bước tới vỗ vai tôi, giọng điệu như đành chịu:

“Anh bạn à, tớ hiểu nỗi đ/au của cậu. Mỗi người ở dưới đều từng có giấc mơ làm người ở trên. Nhưng chuyên môn thì phải để người chuyên nghiệp. Có những chuyện, chúng ta thật sự làm không nổi đâu."

“Tục ngữ có câu, núi trập trùng, núi trập trùng, sông uốn khúc, tưởng chừng không còn đường đi; liễu rủ hoa cười, hiện ra một thôn làng mới. Hãy kiên trì, cậu sẽ khám phá ra một vùng đất mới, làm người ở dưới cũng không tệ mà. Không mất mặt đâu, thoải mái lên.”

Vùng đất mới cái đầu cậu!

Ông đây vốn dĩ không phải!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19