10

Ta muốn nói chuyện đàng hoàng với chàng ta.

Nhưng ta đói quá rồi, mở miệng liền vô thức kêu lên với giọng đ/au khổ: “Thiếp đói quá. Bùi Túc, thiếp đói sắp ch*t rồi…”

“Em vẫn chưa ăn gì sao?” Bùi Túc cũng bị bất ngờ, “Ta còn tưởng tân nương tử sẽ có lúc ăn một mình chứ.”

Ở đâu mà có?

Những nha hoàn kia chỉ để một ít đồ ăn nhẹ sang một bên.

Chỉ như vậy, hỷ nương thậm chí còn không cho ta ăn một miếng.

Bà ta nói rằng son môi và lớp trang điểm sẽ bị lem và trông sẽ rất khó coi khi cởi khăn trùm đầu ra nên bà ta nhất quyết bắt ta phải chịu đựng.

“Là ta suy nghĩ không chu toàn.” Bùi Túc nhanh chóng đứng dậy và đưa đĩa tráng miệng trên bàn cho ta, “Nàng ăn chút bánh ngọt trước đi, ta sẽ bảo phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho nàng ngay.”

“Đây không tốt đâu nhỉ? Thiếp ăn một ít bánh ngọt thôi là được rồi.”

Ta chưa bao giờ nghe chuyện tân nương khóc lóc xin ăn trong đêm động phòng hoa chúc.

Nếu chuyện này lọt ra ngoài, làm sao ta có thể thành gia lập thất chứ?

“Tuổi còn nhỏ, suy nghĩ lo lắng lại không ít nhỉ.” Bùi Túc cười lạnh, “Đứa trẻ tuổi nhỏ như nàng, nên ăn ngon ngủ ngon, những chuyện khác không cần lo lắng.”

Ta nhịn không khỏi siết ch/ặt nắm đ/ấm.

Trẻ con cái gì chứ, ta chỉ thấp hơn một chút, chẳng phải trông giống như một đứa trẻ con. Hơn nữa chàng ta chỉ hơn ta mười tuổi, bằng tuổi đại ca của ta, sao trông cổ hủ như thế?

Nhưng mà, nhìn chàng ta cũng đang cố gắng muốn tốt cho ta nên ta không nói gì nữa.

Ta gặm bánh và háo hức chờ đợi Bùi Túc quay lại.

Cũng không biết chàng ta làm sao? Chỉ là một lời phân phó thôi mà lại mất nhiều thời gian đến vậy.

Trừ phi hạ nhân trong hầu phủ không nghe lời? Vậy thì sau này có chuyện để ta quản rồi.

Trước khi đĩa bánh bị tiêu hoá hết, Bùi Túc đã quay lại.

Cầm một bát cơm chiên.

Mùi cơm chiên thơm đến mức khiến người ta phải co gi/ật từng ngón tay. Chỉ là màu sắc nhìn không được đẹp cho lắm, có chút hơi bị ch/áy rồi.

Ta nghe nói người đầu bếp trong phủ này là Bệ hạ ban ân.

Ngự phòng nấu ăn, luôn phải chú ý đến màu sắc, hương vị, mùi thơm, làm sao có thể ch/áy được?

Từ trên người Bùi Túc mơ hồ có mùi khói dầu bay ra.

Nghĩ lại, lâu như vậy chàng ta mới trở lại...

Ta đã bị sốc.

Trời ơi! Nội viện Hầu phủ kiêu ngạo đến mức đầu bếp không chịu nấu ăn, muốn chủ nhân tự mình nấu?

Có vẻ như Bùi Túc là chuyên gia hành quân và chiến đấu, nhưng chàng ta lại là một người ngoài trong việc quản lý nội viện.

Haizz, còn có thể làm được gì chứ? Nếu đã gả vào rồi, đương nhiên ta phải lo lắng nhiều hơn.

“Nói rồi cái đầu nhỏ của nàng đừng suy nghĩ quá nhiều.” Bùi Túc dường như nhìn ra được suy nghĩ của ta, “Ta không bị đầu bếp ứ/c hi*p, nàng không phải sợ đêm tân hôn ăn cơm bị truyền ra ngoài không hay sao? Ta đã sai người hầu đi ra ngoài hết, tự mình nấu bát cơm này. Như vậy sẽ không ai biết chuyện nàng đói đến mức khóc đâu.”

Ta thậm chí còn sốc hơn.

“Thân thể ngàn vàng của Hầu gia lại mệt mỏi như vậy, thiếp…”

Ta rất cảm động.

Không phải vì bát cơm này.

Nhưng vì phần tình này

Bùi Túc nhét chiếc thìa bạc vào tay ta: “Nàng đang nói vớ vẩn gì thế? Mau nếm thử xem có ngon không!”

Để bày tỏ lòng biết ơn của mình, ta nhét một thìa lớn vào miệng.

Ta đã sớm chuẩn bị tinh thần để bị tấn công bởi những mùi vị kỳ lạ.

Nhưng mà.

Nó thực sự rất ngon!

Gia vị vừa phải, hạt cơm ch/áy không những không có mùi lạ mà còn có độ giòn giòn.

“Ngon quá, ngon quá đi Hầu gia!” ta nóng vội mà khen ngợi chàng ta.

“Chậm thôi, chậm thôi!” Chàng cười và rót cho ta một tách trà.

“Làm sao mà chàng lại biết nấu ăn?” ta thật sự rất ngạc nhiên, một người đàn ông thô kệch đang hành quân chiến đấu lại có thể biết nấu ăn.

“Việc người hành quân và chiến đấu biết nấu ăn không phải là hiếm, nếu không có khả năng sinh tồn này, sớm đã ch*t đói trên chiến trường.” Chàng nói, “Ta còn biết nấu những món khác, cũng khá là ngon, nhưng lãng phí thời gian lắm, ta sợ nàng không đợi được.”

“Ta là người thô lỗ, đôi khi làm việc không được cẩn thận lắm. Nàng rộng lượng hơn chút nhé.” Chàng nhìn ta thật kỹ.

Chàng ta quá khiêm tốn quá rồi.

Nhìn những gì chàng làm hôm nay, nếu coi đây là người bất cẩn thì ta chẳng phải là người thiển cận sao?

“Không thô, không thô, không thô chút nào. Hầu gia, chàng quá kỹ rồi!”

Ta chân thành nhìn chàng ta, hết lời khen ngợi chàng, nhưng sắc mặt chàng ngày càng trở nên u ám hơn.

Một lúc lâu sau, chàng mới nhẹ nhàng nói: “Nhanh ăn đi.”

Thực tế là ta đã no rồi.

Tuy nhiên, đây là công sức của Bùi Túc, nếu lãng phí thì chẳng phải sẽ là không tôn trọng chàng ta sao?

Ta chỉ biết gắng gượng tiếp tục nhét vào bụng.

Hic, quả thực là nhiều quá rồi, ta thực sự không thể ăn được hết.

Kết quả cuối cùng là ta đã cố gắng nhét hết vào người nhưng không khỏi mà nấc lên.

Bùi Túc ngơ ngác nhìn ta: “Thật không ngờ người nhỏ nhắn như nàng nhưng dạ dày lại lớn ta vậy nhỉ. Ta vốn còn tưởng rằng nàng sẽ để lại ít nhất hơn một nửa. Nhưng mà nàng ăn được như vậy, sao trông vẫn g/ầy nhỏ con ta thế? Chẳng lẽ phủ Thái phó thường ngày không cho nàng ăn sao?”

Ta no đến nói không nên lời, chỉ có thể khóc trong lòng.

Hic, sao chàng ta, ợ, không sớm, ợ, nói?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm Nang Sinh Tồn Hậu Cung

Chương 11
Tân đế thèm khát dung mạo của ta, nhất quyết muốn cưỡng ép đưa ta vào cung. Kiếp đầu tiên, ta không chịu gả, thẳng thắn nói rằng mình đã có hôn ước. Hoàng đế ngoài mặt rộng lượng, âm thầm hại chết vị hôn phu của ta, sau đó lại ban hôn: “Con gái nhà họ Trương một lòng thủ tiết, trẫm đặc biệt ban cho ngươi minh hôn, để hai người được chết cùng huyệt, sống chết có nhau, thế nào?” Ta bị đóng đinh vào quan tài rồi chôn sống. Kiếp thứ hai, ta đã biết ngoan ngoãn hơn, nói rằng mình bằng lòng gả. Nào ngờ Hoàng đế lại nổi trận lôi đình: “Hay cho một ả tiện nhân lẳng lơ! Trẫm chẳng qua chỉ thử lòng ngươi, vậy mà ngươi thật sự muốn làm mất mặt hết thảy nữ tử lương gia trong thiên hạ!” Hắn đánh chết cha ta bằng gậy, rồi đày ta vào chốn quan kỹ. Đêm ta bị đem ra bán đấu giá lần đầu, ta dùng trâm cài tóc đâm chết kẻ mua ta, sau đó tự cắt cổ kết liễu đời mình. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về đêm Quỳnh Lâm Yến. Ánh mắt Hoàng đế đang dừng trên gương mặt ta, giọng nói dịu dàng: “Con gái nhà họ Trương dung mạo xinh đẹp, lại hiền thục, trẫm rất vừa ý.” “Nàng... có nguyện vào cung làm phi không?”
Báo thù
Cổ trang
Trọng Sinh
50
Giếng Đổi Con Chương 7