Vì xe của tài xế Vu chạy tuyến từ trung tâm thành phố nên lúc nào cũng chật kín chỗ nên họ không đặt thêm điểm dừng thứ hai trong nội thành.

Chúc Huyên vui vẻ kiểm tra hành lý trên xe, trông tài xế Vu cũng thả lỏng hơn hẳn.

Nhưng trong lòng tôi lại canh cánh nỗi lo: Nếu mọi thứ đã trở lại bình thường, sao tổng số hành khách vẫn là ba mươi sáu người?

Đáng lẽ phải chật cứng như mọi khi chứ?

Đúng lúc ấy....

“Nhân viên soát vé!”

Một giọng nói vang lên từ cuối xe: “Tôi chưa kịp m/ua vé, cô b/án giúp tôi được không?”

Tôi vội ngoái lại nhìn. Người nói là một thanh niên trẻ trông khá giống sinh viên.

Cậu ta tháo tai nghe xuống, thấy vẻ mặt sững sờ của Chúc Huyên liền ngượng ngùng: “Xin lỗi, lúc lên xe tôi đang gọi video nên quên mất.”

“Sao có thể thế được? Lúc tôi kiểm tra vé, cậu ngồi ở đâu?” Giọng Chúc Huyên đã hơi gấp gáp.

“Tôi ngồi đây từ đầu mà. Chắc lúc ấy tôi cúi đầu xem điện thoại nên cô không để ý, tôi cũng không thấy cô.”

Chúc Huyên đờ đẫn đứng hình. Cậu sinh viên đưa căn cước công dân cho cô, cô vẫn không phản ứng.

Mãi đến khi tài xế Vu ở phía trước bóp còi hai tiếng, cô mới hoàn h/ồn.

Chúc Huyên vội vàng làm thủ tục b/án vé bổ sung rồi quay về, bước đi loạng choạng suýt ngã.

Tài xế Vu vẫn điềm tĩnh. Ông lấy ra một chiếc hộp gỗ vuông đưa cho Chúc Huyên.

Chúc Huyên bưng hộp đến trước mặt tôi. Bên trong không còn viên đ/á nào, chỉ sót lại một gói vải đỏ nhỏ.

Trong gói vải đỏ ấy chính là tấm vé trấn xe.

Tôi lấy gói vải đỏ ra, nhét gọn vào túi áo mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
3 Tóc Xác Chương 12
8 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm