64
Chẳng có ai phản hồi lại anh cả.
65
Giản Đan cầm điện thoại, vừa đăng ký xong một tài khoản Weibo định trả lời, nhưng anh trai và chị gái của cậu đã dùng pháp thuật cưỡ/ng ch/ế, khiến cậu không cách nào thi triển phép thuật được.
Giản Đan nước mắt đầm đìa, lăn qua lộn lại trên giường đ/á: "Chị M/a Phạn, anh M/a Cầu, em xin hai người đấy, hãy thả em đi đi, em phải quay về tìm anh ấy."
M/a Phạn là một con rắn hồng năm trăm năm tuổi, mặt mày sắt đ/á hỏi cậu: "Hắn ta rốt cuộc có gì tốt chứ? Sao em lại bị hắn mê hoặc đến mức này?"
Giản Đan thút thít trả lời: "Hai người căn bản chẳng hiểu được điểm tốt của anh ấy đâu, em chính là thích anh ấy đó."
66
Giản Đan tuyệt thực để kháng nghị. M/a Cầu phát hiện ra cậu đã bị con người phá thân, linh lực không còn tăng trưởng được nữa, có tiếp tục tu luyện cũng chẳng thể thành tiên. Thế là anh ta đề nghị cả nhà cùng đi tìm Ôn Cảnh Ngọc để kiểm tra xem hắn ta là người thế nào.
67
Giản Đan gật đầu lia lịa như trống bỏi, cười đến mức n/ổ cả bong bóng mũi.
68
Trên chuyến tàu cao tốc, Ôn Cảnh Ngọc đang ngồi thất thần thì có một vị cao tăng đưa cho anh một tờ bùa vàng, rồi trầm giọng bảo: "Thí chủ đã rước họa vào thân rồi, có yêu xà đang đeo bám thí chủ."
Ôn Cảnh Ngọc không nhận: "Tôi từng xem Bạch Xà Truyện rồi, ông đừng có mà lừa tôi, tôi không phải Hứa Tiên đâu."
Vị cao tăng nhìn gương mặt trắng bệch của anh, nhất quyết muốn tặng không tờ bùa: "Cứ cầm lấy đi, bọn họ chắc chắn sẽ còn tìm đến nữa đấy."
Ôn Cảnh Ngọc không tin, xoay người sang hướng khác để ngủ.
Vị cao tăng cầm chiếc bát vàng gõ một cái boong, Ôn Cảnh Ngọc tức thì thấy đ/au đầu dữ dội, cứ như có một đàn kiến đang đi/ên cuồ/ng cắn x/é mình. Ôn Cảnh Ngọc vã mồ hôi hột hỏi ông ta: "Rốt cuộc ông muốn làm gì?"
Vị cao tăng nhắm mắt lại: "Có yêu xà. Nếu muốn giữ mạng thì hãy theo bần tăng về chùa ở lại một ngày."
69
Ôn Cảnh Ngọc đã đi theo, bởi vì đúng là anh từng bị một con rắn hù cho ngất xỉu tận mấy lần.
Chỉ là... con rắn đó có phải là Giản Đan không?
Làm sao có thể chứ?
Trên đời này làm gì có yêu quái? Mà yêu quái không phải đều ăn thịt người sao?
Nếu đã là yêu, tại sao không phải là hồ ly tinh? Là rắn ư... Anh sợ rắn lắm mà!
70
Vị cao tăng cho anh uống nước bùa, tụng một hồi tụng kinh, gương mặt Ôn Cảnh Ngọc bỗng chốc như được cải lão hoàn đồng, mọi mệt mỏi tan biến, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Ôn Cảnh Ngọc bắt đầu suy tính tới lui, quyết định hỏi cao tăng làm cách nào để gặp được xà yêu. Nếu Giản Đan thật sự là... xà yêu, anh cũng chấp nhận được!
Vị cao tăng trợn tròn mắt: "Thí chủ gặp nó làm gì? Người và yêu khác đường, hai người không thể ở bên nhau đâu, nó sẽ làm hại đến tính mạng thí chủ đấy!"
71
Ôn Cảnh Ngọc trưng ra gương mặt đẹp như tạc tượng của mình mà hỏi: "Ngài chính là Pháp Hải trong truyền thuyết đấy à?"
"Cút ngay! Thí chủ cứ đi cầu đ/ộc mộc của mình đi!" Vị cao tăng tức đến dựng cả râu tóc, thẳng tay đuổi anh ra ngoài.
72
Giản Đan dùng đuôi rắn móc vào cành cây, ngước mắt nhìn về phía ngôi chùa, lòng đầy phấn khích muốn bò qua đó. M/a Phạn ngăn cậu lại, bảo rằng bên trong có một lão hòa thượng tính tình rất quái gở, sẽ dùng bát vàng chụp lấy bọn họ.
73
Ôn Cảnh Ngọc vừa bước ra khỏi chùa, Giản Đan lập tức hớn hở chui tọt vào túi văn kiện màu đen của anh.
Ôn Cảnh Ngọc cảm thấy cái túi nặng thêm, nhận ra có điều bất thường, lo lắng không biết mình có cầm nhầm túi của ai không, vì đây không phải hàng đặt riêng. Kết quả là vừa mở ra, anh thấy ngay ba con rắn... đang mỉm cười với mình, cuộn tròn quanh cái sạc dự phòng.
74
Một con rắn trắng, một con rắn hồng, một con rắn đen.
Ôn Cảnh Ngọc xỉu ngang. Tiếng bộp vang lên, anh ngã lăn ra đất.
75
Xung quanh không có ai, Giản Đan cùng anh chị biến lại thành hình người để gọi anh. Ôn Cảnh Ngọc tỉnh lại, thấy ba người đẹp đến mức không giống người phàm đang vây quanh mình. Trong đó có một chàng trai là người anh yêu sâu đậm, đang khóc thút thít, nước mắt lăn dài từ gò má rơi xuống mặt anh.
Bỗng nhiên, bóng dáng người phụ nữ biến mất, một con rắn màu hồng từ trên không rơi thẳng xuống mặt anh. Ôn Cảnh Ngọc và con rắn bốn mắt nhìn nhau, đầu anh lệch sang một bên, ngất tiếp tập hai.
"Ha ha ha ha ha cười ch*t ta rồi." M/a Phạn cuộn tròn trên ng/ực Ôn Cảnh Ngọc, thân rắn cười đến mức rung bần bật.
"Chị làm cái gì thế! Chị dọa anh ấy chếc rồi thì muốn em phải ở góa à?" Những giọt nước mắt nóng hổi của Giản Đan nhỏ xuống làm Ôn Cảnh Ngọc tỉnh lại.
Thế nhưng mắt mở chưa đầy ba giây, M/a Cầu cũng biến thành rắn, thành công dọa Ôn Cảnh Ngọc xỉu tiếp. Đây là lần ngất thứ ba trong vòng chưa đầy năm phút.
"Anh! Chị!" Giản Đan phẫn nộ: "Hai người đừng có làm như thế nữa!"
"Hì hì, em cũng lại đây chơi đi!" M/a Phạn lôi kéo cậu cùng biến thân, thế là Ôn Cảnh Ngọc lại... lại... lại ngất.
76
Diễn biến tiếp theo chính là:
Giản Đan biến thành rắn, Ôn Cảnh Ngọc xỉu.
M/a Cầu biến thành rắn, Ôn Cảnh Ngọc xỉu.
M/a Phạn biến thành rắn, Ôn Cảnh Ngọc xỉu.
Ba con rắn thay phiên nhau biến hình không biết mệt là gì.
Tổng cộng đã dọa Ôn Cảnh Ngọc những 20 lần.
Kết quả là Ôn Cảnh Ngọc bị dọa đến mức phát sốt, nằm mê sảng nói mớ lung tung.
77
Sáng hôm sau Ôn Cảnh Ngọc tỉnh dậy, thấy Giản Đan đang trong dáng vẻ một người đàn ông đảm đang, đeo tạp dề nấu cơm cho anh ăn. Có điều, thứ trong bát trông chẳng giống đồ cho người ăn chút nào.
Giản Đan nở nụ cười đáng yêu: "Ông xã, ăn chút cháo đi, đây là lần đầu tiên em xuống bếp đấy."
"Mang đi chỗ khác." Ôn Cảnh Ngọc không muốn ăn, thà chịu đói còn hơn là nuốt cái thứ chất lỏng không x/á/c định trong bát kia.
Anh lắc đầu, Giản Đan thu lại nụ cười, ủ rũ bặm môi: "Vâng."
78
"Này! Ngươi có ăn hay không?" Trên chiếc sofa đối diện bỗng dưng xuất hiện một gã đàn ông, gã nhe răng hung tợn: "Ngươi không ăn cháo thì để ta ăn thịt ngươi, vừa hay ta cũng đang đói bụng."
Giản Đan nói lớn: "Anh! Anh không được ăn thịt anh ấy!"
Khung cảnh thay đổi, ngay phía trên đầu Ôn Cảnh Ngọc, ở phía đầu giường cũng đột ngột xuất hiện một người phụ nữ. Cô ta li /ếm lợi chảy cả nước miếng, thái độ cũng cực kỳ lồi lõm: "Nhìn cái làn da trắng trẻo mềm mại này của ngươi, chắc chắn là ngon miệng lắm đây."
79
"Tôi ăn! Tôi ăn mà!"
Ôn Cảnh Ngọc chẳng màng đến cây kim tiêm đang cắm trên tay, bưng bát cháo lên mà liều mạng nuốt xuống.
Cái vị cháo đó phải gọi là... cạn lời, muốn nôn cả ra ngoài.
80
"Ông xã, em theo anh về nhà có được không?" Giản Đan đáng thương chạy đến nằm trên giường: "Đã lâu lắm rồi em không được ngủ cùng anh."
Ôn Cảnh Ngọc đ/au hết cả đầu, M/a Phạn thì cứ liến thoắng bên tai: "Giản Đan, bọn chị cũng sẽ về cùng em luôn."
Trong thâm tâm Ôn Cảnh Ngọc gào thét là "Không được!".
Giản Đan hỏi anh: "Có được không anh?"
Ôn Cảnh Ngọc hốt hoảng lắc đầu định từ chối, M/a Phạn lập tức hóa thành một ảo ảnh rắn khổng lồ, há cái miệng đỏ ngòm, thò lưỡi rắn ra khè khè: "Có được không hả, em rể?"
81
"Đương nhiên... đương nhiên là được rồi," Ôn Cảnh Ngọc gật đầu lia lịa, môi run bần bật như sàng gạo, mồ hôi vã ra như tắm: "Hoan nghênh... cực kỳ hoan nghênh."
82
Mấy ngày đầu mới về nhà, ba con rắn đều tỏ ra rất khách sáo. Ngày nào cũng tắm rửa, còn học cách lau nhà, gấp quần áo y như con người. Ôn Cảnh Ngọc suýt chút nữa đã quên bẵng mất bọn họ không phải là người. Cho đến một lần, khi thấy Giản Đan lại trần truồng nằm trên giường, anh rốt cuộc không nhịn được mà nổi cáu: "Em làm cái gì thế hả? Tại sao có đồ ngủ mà không mặc? Em là tên bi/ến th/ái à?"
Giản Đan tự bào chữa cho mình: "Loài rắn tụi em đều thích trần truồng đi ngủ mà, càng thích nằm trong nước để ngủ hơn."
Nói là làm, cậu chứng minh bằng hành động luôn: cậu lặn xuống nước trong bồn tắm mà ngủ suốt cả một buổi chiều. Ôn Cảnh Ngọc đi làm về thấy cảnh đó suýt nữa thì lạc cả giọng vì sợ, cứ ngỡ mình vừa lạc vào hiện trường một vụ án mạng.
83
Dù vậy, Ôn Cảnh Ngọc thật lòng thích Giản Đan, anh không muốn cậu lại biến mất mà không một lời từ biệt thêm lần nào nữa. Thêm vào đó, tuy Giản Đan là một con rắn, nhưng cậu lại rất xinh đẹp. Ngay cả khi ở hình dạng rắn, cậu cũng là một chú rắn nhỏ đáng yêu, thanh tú, đôi mắt đen tròn xoe lại còn rất hay cười với anh.
Kích thước của cậu không quá lớn, chỉ giống như một chú rắn cảnh quấn quanh cổ tay. Thật ra... nhìn lâu rồi anh cũng thấy không còn dễ bị dọa sợ như trước nữa.
Chỉ cần... Giản Đan đừng có đột nhiên trốn sau mấy bó rau xanh là được.
84
Chuyện Giản Đan sắp kết hôn với Ôn Cảnh Ngọc đồn khắp cả vùng núi, tất cả loài rắn đều biết tin. Chúng phấn khích đòi đi uống rư/ợu mừng, nhưng Giản Đan không đồng ý, cậu nói: "Trái tim con người nhỏ bé lắm, lỡ như các bác làm cả nhà anh ấy sợ chếc khiếp thì con biết tính sao?"
Giản Đan không đồng ý, nhưng không có nghĩa là đám trưởng bối sẽ không tự mò đến. Vào ngày hôn lễ, ngay khoảnh khắc trao nhẫn, Ôn Cảnh Ngọc đang chờ đợi một Giản Đan đang cười hạnh phúc đến không kiềm chế được đeo nhẫn vào tay mình, thì đột nhiên, từ thảm cỏ đồng loạt ngóc lên vô số cái đầu rắn. Đủ mọi màu sắc hoa hòe hoa sói, kích cỡ thì lộn xộn, con nào con nấy đều đang thò lưỡi ra cười. Thế là toàn bộ khách mời bên dưới, từ bố mẹ Ôn Cảnh Ngọc cho đến chính chủ Ôn Cảnh Ngọc, đồng loạt vẹo cổ, sùi bọt mép ngất xỉu.
85
Kết hôn nửa năm, cái bụng của Giản Đan vẫn chẳng có tin tức gì. Cậu tận mắt thấy em họ mình sinh được cả một ổ trứng, tại sao cậu lại không thể đẻ trứng cơ chứ?
Cậu chạy đi tìm Ôn Cảnh Ngọc khóc lóc. Tư tưởng của con người là phải nối dõi tông đường, nếu cậu không sinh được trứng, không ấp được rắn con, liệu Ôn Cảnh Ngọc có ly hôn với cậu không?
Một con rắn không thể mang th/ai rắn nhỏ cho chồng thì không phải là một con rắn tốt.
Ôn Cảnh Ngọc ôm cậu vào lòng dỗ dành: "Chúng ta không sinh, chúng ta không cần nối dõi tông đường gì hết."
Thật ra đầu anh đang rất choáng váng. Anh thực sự sợ rằng một sáng nào đó lật chăn ra thấy bên trong có hàng trăm hàng ngàn con rắn trắng nhỏ, lúc đó chắc anh sẽ về chầu ông bà thật luôn.
86
Giản Đan được an ủi nên đã nín khíc, cậu lau khô nước mắt rồi đòi hôn hôn. Cậu chu mỏ nhỏ ra, Ôn Cảnh Ngọc vừa định áp sát vào thì quần áo Giản Đan bỗng rơi xuống, một khuôn mặt rắn hiện ra đối diện, môi chạm môi với anh.
Ôn Cảnh Ngọc không kh/ống ch/ế nổi, hai mắt trợn ngược, nằm vật ra giường.
Hóa ra Giản Đan bị anh trai chị gái chơi khăm, thu hồi pháp thuật ngay lúc cao trào. Cậu h/oảng s/ợ há hốc mồm: "Hả? Ông xã, anh tỉnh lại đi!"
Bên ngoài cửa sổ tầng ba, hai con rắn đang bò lổm ngổm, cười một cách đê tiện: "Ha ha ha ha, vẫn không chịu nổi bị dọa nhỉ!"
"Đợi cậu ta già rồi thì chúng ta đừng nghịch thế này nữa, không là có chuyện lớn thật đấy."
"Được rồi, được rồi," M/a Phạn nhún vai. Nếu không phải cô đã thay đổi cơ thể của Giản Đan, thì có lẽ bây giờ Ôn Cảnh Ngọc đang nằm chung với một đống rắn con rồi cũng nên: "Về thôi, về nhà xem tivi tiếp nào. Lại tiếp tục đi vứt một con rắn nhỏ ra cho con người giẫm phải, sau đó tẩy n/ão hắn bằng câu chuyện tình yêu trong Bạch Xà Truyện thôi! Ân nhân ơi là ân nhân, ơn c/ứu mạng này, nô gia xin được lấy thân báo đáp, anh thấy có được không nào?"