Tôi quay ngoắt đầu lại: Cậu chơi thật đấy à? Đang định nổi đóa thì Tạ Cảnh Hành bất ngờ ôm nhẹ tôi một cái.
Cái ôm thoáng qua như lông hồng làm tôi đứng hình, đến khi hoàn h/ồn thì anh ta đã đi xa. Kiểm tra túi áo, tôi thấy có thêm một viên kẹo bạc hà đúng loại tôi thích nhất hồi nhỏ.
Hôm sau ở trường, cậu bạn thân Diêu Trình không tin nổi vào tai mình: "Tạ Cảnh Hành? Cái người đứng đầu khoa Y đó hả? Sao cậu lại tìm anh ta dạy kèm?"
Tôi rầu rĩ lật đống tài liệu tiếng Anh, thở dài: "Cậu không hiểu đâu, đây gọi là ý của ông say không ở tại rư/ợu." Đằng nào cũng không thoát được, chi bằng mượn cớ học tập để xây dựng qu/an h/ệ tốt với nam chính.
Diêu Trình bất mãn lay mạnh người tôi: "Tống Dương, cậu tỉnh lại đi! Nhà mình giàu thế này, nằm chơi cả đời cũng không hết, học hành làm gì?"
Tôi không nỡ nói với cậu ta rằng nếu không nỗ lực, sau này gia sản sẽ rơi hết vào tay Tạ Cảnh Hành, còn hai đứa mình sẽ phải đi "bóc lịch".
Để c/ứu vãn vận mệnh anh em, tôi ném cho cậu ta một cuốn sách: "Nếu không muốn sau này ngồi dệt lưới thì lo mà đọc đi!"
Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc tôi vừa bước chân ra khỏi phòng tắm. Đầu tóc còn ướt sũng, cả người tỏa ra mùi sữa tắm bạc hà thanh mát.
Vừa mở cửa, tôi đã thấy Tạ Cảnh Hành đứng đó. Theo đúng hẹn, tám giờ tối nay anh ta đến nhà tôi để dạy kèm. Đây là căn hộ cao cấp gần trường mà bố tôi đặc biệt m/ua cho, bình thường chỉ có mình tôi ở. Tạ Cảnh Hành lướt mắt nhìn tôi một lượt rồi rất nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác: "Tống Dương, mặc đồ cho tử tế vào."
Tôi cúi đầu nhìn lại, chiếc áo choàng tắm chưa thắt kỹ, để lộ cả một mảng ng/ực. Thấy nam chính nghiêm túc quá mức, tính x/ấu trỗi dậy, tôi li /ếm nhẹ răng nanh, muốn trêu chọc anh ta một chút: "Thầy Tạ này, thấy cơ bụng của tôi nên ngượng rồi à?"
Tôi dồn anh ta vào tường, nắm lấy tay anh ta định áp lên bụng mình: "Cơ bụng đẹp thế này hiếm khi thấy lắm đấy, có muốn chạm thử không..."
Tạ Cảnh Hành như bị điện gi/ật, lập tức hất tay tôi ra. Mặt anh ta tối sầm lại, có chút lúng túng giúp tôi kéo lại vạt áo choàng cho kín đáo: "Thiếu gia, đừng có tự tìm rắc rối."
Tôi bĩu môi định bỏ đi nhưng lại bị anh ta giữ lại. Ánh mắt Tạ Cảnh Hành nhìn tôi có chút xót xa xen lẫn trách móc: "Tống Dương, sao cậu vẫn thế này, đầu tóc cũng chẳng chịu lau khô?"
Tôi ngẩn người, gì mà "vẫn thế này"? Nghe như thể trước đây anh ta từng thấy tôi rồi không bằng. Chưa kịp định thần, tôi đã bị anh ta ấn ngồi xuống ghế sofa. Tạ Cảnh Hành cầm lấy chiếc khăn lông trên cổ tôi, động tác vô cùng thành thục bắt đầu lau tóc cho tôi. Tay anh ta rất nhẹ, lực đạo vừa vặn khiến tôi không nhịn được mà nheo mắt hưởng thụ: "Sướng thật đấy... Có phải cậu từng lau tóc cho nhiều người lắm rồi không?"
Động tác của anh ta khựng lại một nhịp rồi mới tiếp tục: "Không có, tôi chỉ từng làm thế này với duy nhất một người thôi."
Tôi tiện miệng nhận xét: "Thế thì qu/an h/ệ giữa cậu và người đó chắc chắn phải tốt lắm." Phía sau truyền lại giọng nói của Tạ Cảnh Hành, nghe có vẻ nghẹn ngào khó tả: "Nhưng người đó đã sớm quên tôi rồi. Quên sạch sành sanh không còn một chút gì."
Tôi nằm bò ra bàn xoay bút, tò mò nhìn Tạ Cảnh Hành đang kiểm tra bài tập bên cạnh. Theo lời anh ta kể, dường như anh ta từng có một đoạn duyên n/ợ với ai đó, mà người kia lại quên mất anh ta. Là bạn bè hay người yêu nhỉ? Sao trong kịch bản gốc không hề nhắc tới quá khứ bí mật này của nam chính?
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì Tạ Cảnh Hành gõ nhẹ lên mặt bàn: "Tống Dương, tập trung vào."
Tôi ngồi thẳng dậy, chống cằm nhìn thẳng vào mắt anh ta, dõng dạc nói: "Tôi đang rất tập trung mà, tập trung nhìn cậu đấy." Phải công nhận, gương mặt của nam chính đúng là cực phẩm. Ngũ quan sắc sảo, khí chất phi phàm, lúc đeo thêm chiếc kính gọng bạc này vào trông đúng chuẩn hình mẫu "tổng tài bi/ến th/ái" trong tương lai.
Tạ Cảnh Hành day day thái dương, chủ động dời tầm mắt trước, giọng nói có vẻ mệt mỏi: "Thiếu gia, nếu cậu tự giác một chút thì đã chẳng đến mức thi trượt cấp bốn những ba lần."
Tôi không phục: "Cậu không hiểu rồi, kiên trì không tự giác cũng là một loại tự giác đấy chứ."
Tạ Cảnh Hành lười cãi nhau với tôi, anh ta đưa một bàn tay ra trước mặt tôi. Nhìn bàn tay với những ngón tay thuôn dài, khớp xươ/ng rõ ràng của anh ta, tôi nhất thời ngơ ngác không hiểu anh ta muốn gì.
Bất chợt, trong đầu tôi hiện lên mấy đoạn video ngắn trên mạng: khi chủ nhân đưa tay ra, chú chó Samoyed sẽ tự động đặt cái đầu nhỏ của mình vào đó. Thế là tôi phân vân một chút, rồi đặt cằm mình vào lòng bàn tay Tạ Cảnh Hành, nghiêng đầu nhìn anh ta.
Anh ta sững sờ. Đến lúc tôi nhận ra có gì đó sai sai thì đã muộn. Tạ Cảnh Hành xoay tay bóp nhẹ cằm tôi, đáy mắt tràn ngập ý cười: "Thiếu gia... tôi bảo cậu đưa bút cho tôi mà."
Ch*t ti/ệt, tôi thề là lúc đó n/ão tôi bị chập mạch chứ chẳng có ý đồ gì khác! X/ấu hổ muốn ch*t, tôi định đẩy anh ta ra nhưng tay anh ta đột nhiên siết ch/ặt hơn.