Nhầm lẫn tai hại

Chương 17.

08/06/2026 17:20

Tôi không ngờ tám triệu này lại có tác dụng lớn đến thế.

Tôi cúi đầu ngồi trước mặt đại ca. Đại ca vươn tay gõ gõ lên tấm thẻ.

"Mày nói đây là cái gì?"

Tôi nhỏ giọng: "À, sính lễ ạ."

"Cái thằng cha mày..."

Đại ca vừa mới hung dữ, Thẩm Ý Ân khoanh tay đứng một bên khẽ hắng giọng, ông lập tức ngồi lại ngay ngắn.

"Được lắm mày, Cố Chiêu, dám nhắm vào con trai tao."

Trong lòng tôi hơi áy náy: "Đại ca, em không cố ý đâu ạ."

Đại ca trợn mắt: "Thứ này mà còn không cố ý à?"

Tôi gãi gãi má, không biết nên nói gì cho phải.

Thẩm Ý Ân cuối cùng cũng cười nói: "Được rồi, mau đưa của hồi môn đi."

"Ít nhất phải gấp đôi, không thì con về nhà chồng không có của hồi môn, nói chuyện không cứng rắn được."

Đại ca cạn lời: "Đi du học bao nhiêu năm rồi mà còn bày đặt mấy cái trò phong kiến này."

Nhưng ngài vẫn thoải mái ném ra một tấm thẻ.

"Tao nói trước, cái tao đưa mới là sính lễ."

Quả nhiên, danh ngôn của đại ca là: Nhà họ Thẩm có thể đồng tính nhưng tuyệt đối không được làm 0.

Tôi không dám nhận, nhưng Thẩm Ý Ân thì nhận rất nhanh.

Cậu vỗ vai tôi bảo: "Còn không mau gọi bố đi."

...Tôi ấp úng không thốt nên lời.

Đại ca cũng vẻ mặt gh/ét bỏ xua xua tay: "Cút cút cút."

Tôi bị Thẩm Ý Ân kéo đi, vẫn thấy có chút không ổn.

"Sau này anh với em mỗi người một kiểu gọi."

"Em gọi anh là bố, tôi gọi anh ấy là anh."

Đại ca bị chọc cười, Thẩm Ý Ân lại không vui: "Em không đồng ý."

Đêm xuống, tôi cưỡi trên người cậu.

Đột nhiên có chút sực nhớ ra.

"Thực ra xét theo vai vế, em nên gọi anh là chú mới đúng."

Cậu ta rất biết co biết duỗi: "Biết rồi chú ơi, nhanh lên."

Cậu ta sốt ruột nắm lấy gáy tôi, kéo tôi xuống hôn.

Nụ hôn vừa sâu vừa nặng, khiến tôi không nhịn được mà khẽ thở dốc.

Khi hơi tách ra, cậu ta theo bản năng ngửa đầu tìm ki/ếm, nhưng hụt.

Lại mở đôi mắt long lanh nước nhìn tôi.

Tôi thở dài, gương mặt xinh đẹp này thực sự làm tôi mê mẩn đến mức mất phương hướng.

"Không phải bảo không làm chuyện này với chú à?"

"Có biết gọi thế này là gì không?"

Thẩm Ý Ân ngước mặt nhìn tôi, có chút mất kiên nhẫn.

Đột nhiên hông dùng lực, lật người làm chủ.

Đè tôi xuống, mọi tiếng kinh ngạc của tôi đều bị cậu chặn lại trong cổ họng.

"Biết chứ."

"Chu Công chi lễ, ngư thủy chi hoan, thủy nhũ giao dung, đi/ên loan đảo phượng."

"Ch*t ti/ệt, mấy năm ở nước ngoài em học được mấy cái thứ q/uỷ gì thế này."

Cậu vùi đầu làm việc, lại ôm ch/ặt lấy tôi.

"Vậy hôm nay em thở dốc bằng tiếng Anh nhé? Để anh nếm thử vị Tây xem sao?"

Tôi vô lực hừ hừ: "Thôi đi, nghe không hiểu."

"Nghe không hiểu rồi mấy hôm nữa đi đăng ký kết hôn thì tính sao?" Cậu hỏi.

"Kết hôn mà em không đi à?"

Quả nhiên đàn ông dùng đầu dưới suy nghĩ thì chỉ số thông minh đều thấp đi.

Cậu ta bị tôi lườm một cái thì càng hưng phấn hơn.

Ghì sát vào ng/ực tôi vừa hôn vừa li /ếm.

"Kết hôn nghĩa là vĩnh viễn ở bên nhau, anh trai."

"Ở nước ngoài không được ly hôn đâu."

"Ly hôn là bị b/ắn ch*t đấy."

Tôi muốn m/ắng cậu, xem ai là dân nhà quê chứ.

Ngước mắt lên lại nhìn thấy đôi mắt ấy của cậu.

Say mê, thành kính.

Ánh mắt vẽ qua từng tấc da th!t trên cơ thể tôi, tôi chỉ cảm thấy mình đang đắm chìm trong tình yêu.

Thôi thì cứ mặc kệ cậu vậy.

"Sợ quá đi, hết cách rồi, chỉ đành sống với em cả đời thôi."

"Anh hứa với em rồi đấy, lần này phải giữ lời." Chiếc nhẫn không biết đã được đeo vào ngón tay từ lúc nào.

Tôi ngẩn ngơ nhìn vài giây.

Lòng vừa chua xót vừa mềm nhũn.

"Ừ, lần này anh giữ lời."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Mưa hoa sương gió Chương 13
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm