Năm tuần trước.
Đúng đêm mây đen gió lớn ấy.
Diễn An — đứa em cùng cha khác mẹ chỉ biết gây họa của tôi — vì muốn leo cao, đã lén bỏ th/uốc Bạch Tân Ngôn.
Kết cục là bản thân dám làm lại không dám nhận, sợ bị xử lý, liền khóc lóc c/ầu x/in tôi đi “c/ứu người”.
Trong gia tộc họ Diễn, tôi vốn là kẻ không được coi trọng, thường xuyên bị đẩy ra gánh hậu quả.
Tôi nghĩ chỉ cần kéo cái người kia về là xong.
Không ngờ, vừa bước vào đã thấy Bạch Tân Ngôn ở trạng thái gần như mất kiểm soát.
Tôi là Beta, lẽ ra không nên có phản ứng gì.
Nhưng hôm đó, không hiểu sao vừa bước vào phòng tôi đã thấy chân tay r/un r/ẩy.
Hai mắt Bạch Tân Ngôn đỏ ngầu, nhìn tôi như thú dữ thấy mồi.
Hắn khàn giọng gọi:
“Diễn Tùy?”
Lúc ấy tôi còn chưa biết sợ, còn buông lời trêu chọc:
“Bạch thiếu gia chơi th/uốc à? Có cần tôi gọi cấp c/ứu không?”
Một giây sau.
Tôi đã bị hắn ấn xuống thảm.
Tôi từng luyện võ vài năm, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối ấy, tôi lại hoàn toàn không chống cự nổi.
“Buông ra! Bạch Tân Ngôn, anh đi/ên rồi sao? Tôi là Beta! Tôi không có cái chức năng đó!”
Tôi giãy giụa, đ/ấm đ/á liên hồi.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghe thấy.
Hắn cắn mạnh vào sau gáy tôi — nơi thậm chí không hề có tuyến thể.
Đau đến mức tôi suýt bật ch/ửi.
Sau đó…
Là một cơn á/c mộng kéo dài suốt đêm.
Tôi thậm chí không nhớ mình đã thoát ra bằng cách nào.
Chỉ nhớ trước khi rời đi, để giữ chút thể diện cuối cùng, tôi run tay móc ra hai trăm tệ, ném lên đầu giường.
Giờ nghĩ lại…
Hai trăm tệ đó, có lẽ chính là tiền chuộc mạng của tôi.