Chuyến xe bus tử thần

Chương 7

19/09/2024 19:59

Con đường bên ngoài đường hầm đã thay đổi, hai bên không hề thấy xuất hiện nhà cao tầng mà đã biến thành một vùng hoang vu rộng lớn lẫn trong màn đêm tối đen như mực.

Ông già bên cạnh muốn hút thêm một điếu nữa, ông ta lấy ra một bao th/uốc lá có vỏ làm bằng bìa cứng màu trắng hiệu Thạch Lâm. Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm bao th/uốc đó, hương vị của nhãn hiệu này quả thực không tồi, nhưng rõ ràng là nó đã bị ngừng sản xuất từ lâu rồi, khi ấy có rất nhiều người nghiện th/uốc lâu năm kinh tế eo hẹp vô cùng tiếc nuối vì chuyện này.

Bỗng nhiên, chiếc xe bus dừng lại bên lề đường vắng vẻ.

Mọi người lục tục đứng dậy chuẩn bị xuống xe, cách đi đường của bọn họ kỳ quái vô cùng, kẻ nào kẻ nấy đều đi nhón chân, đôi mắt cũng dần dần có sự thay đổi, lòng đen trở nên to hơn, sau đó lan ra khắp cả nhãn cầu, mãi cho đến khi chẳng còn chút lòng trắng nào.

Bọn họ không phải người sống… Chắc chắn không phải!

Ông già bên cạnh tôi cũng đứng dậy, tôi ngơ ngác vươn tay ra, nắm lấy cánh tay ông ta.

Lạnh như băng, cơ thể của ông ta lạnh lẽo vô cùng.

Ông ta ngoái đầu nhìn tôi, tôi dùng tay ấn mạnh ông ta vào cửa xe, r/un r/ẩy hỏi ông ta có phải là m/a không.

Tất cả hành khách trên xe đều dừng lại, tôi lại ngoảnh đầu nhìn bọn họ, r/un r/ẩy hỏi bọn họ có phải người sống không.

Không có hành khách nào đáp lời tôi, vì vậy tôi giơ nắm đ/ấm lên đ/ấm thẳng vào mặt ông già!

Ông già bị tôi đ/ấm một cái liền hét lên thảm thiết, tôi lại tiến lên vài bước đến trước mặt diễn viên hoa đán kia, túm lấy đầu hắn ta rồi đ/ập vào cửa kính xe bus, miệng vẫn không ngừng gào thét: “Đcm nhà chúng mày! Vợ tao phải cái xe m/a ch*t ti/ệt này! Vợ tao đã bị chúng mày hại ch*t. Ông đcm nhà chúng mày! Hôm nay ông nhất định phải gi*t sạch chúng mày, khiến cho lũ chúng mày h/ồn phi phách tán!”

Hành động của tôi đã gây náo lo/ạn trên chiếc xe bus.

Hành khách thi nhau lao lên túm ch/ặt lấy tôi, sắc mặt bọn họ trở nên vô cùng hung dữ, kẻ nào kẻ nấy đều xanh mặt, không ngừng nhe nanh múa vuốt.

Tôi chẳng buồn chạy trốn, thay vì chống trả, tôi lao thẳng về phía bọn chúng, đi/ên cuồ/ng giương nắm đ/ấm về phía những kẻ này, miệng không ngừng la hét ch/ửi rủa.

“M/a thì thế nào chứ! Ông mày ch*t đi cũng thành m/a, chúng mày chẳng dọa được tao đâu!”

“Mau trả vợ lại cho tao! Mau trả vợ lại cho tao!”

Trong lúc nhất thời, chẳng có hành khách nào trên xe dám lại gần tôi.

Tài xế h/oảng s/ợ muốn xuống xe, dáng vẻ trốn chạy của ông ta trông thật thảm hại, cơ thể nhẹ bẫng dán sát mặt đất trông chẳng khác nào một con côn trùng đang bò.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19