Đại tá lạnh lùng thèm khát tôi

Chương 2

03/05/2025 19:05

Nhưng nào có chứ.

Kiếp trước, khi tôi nghe lời Ôn Thuỵ chọn Phượng Hoàng, gã vô cùng không vui, từ đầu đến cuối đều nhìn tôi bằng ánh mắt đầy kh/inh miệt.

"Không cần đâu, ông chủ Dương, tôi chọn anh ta."

Tôi chỉ vào người sói trong chiếc lồng bên cạnh.

Ông chủ Dương có chút khó xử.

Cả căn cứ này, bao gồm cả chợ đen dưới lòng đất, phần lớn đều là sản nghiệp của nhà họ Ôn.

Nếu con người thú do ông ta b/án ra làm tôi bị thương, e rằng những ngày tốt đẹp của ông ta cũng chấm hết.

"Cậu Ôn à, nếu ngài không thích Phượng Hoàng, có thể xem thêm các người thú khác, đều rất ngoan ngoãn dễ bảo. Còn thằng ranh Lục Đình Hiên kia, thật sự quá hung dữ, không thích hợp với ngài đâu."

Ông chủ Dương lại ân cần khuyên tôi thêm lần nữa.

"Anh tên là Lục Đình Hiên đúng không? Anh có muốn đi theo tôi không? Tôi sẽ đưa anh rời khỏi nơi này."

Tôi không để ý đến lời ông chủ Dương, quay sang hỏi Lục Đình Hiên.

Lục Đình Hiên... kiếp trước, anh là người rất lợi hại.

Sau khi thoát khỏi chợ đen, anh gia nhập đội lính đá/nh thuê, sau đó tiến vào cục tuần phòng, một đường thăng tiến đến chức đại tá, trở thành Đại tá Lục lừng danh, bảo vệ vững chắc toàn bộ căn cứ cho chúng tôi.

Đôi mắt đẹp của Lục Đình Hiên sáng ngời, ẩn chứa sự nguy hiểm bẩm sinh, nhìn chăm chăm vào tôi.

Anh chầm chậm vươn tay ra, bàn tay đầy m/áu bẩn gần như chạm vào tôi thì lại khựng lại.

Tôi nhanh chóng nắm lấy tay anh:

"Anh đồng ý rồi, vậy thì đi theo tôi."

Lục Đình Hiên nhìn tôi, ánh mắt bỗng chốc dịu dàng đi đôi chút.

Tôi quay đầu lại, nói với ông chủ Dương:

"Ông chủ Dương, tôi m/ua Lục Đình Hiên. Từ hôm nay miễn cho ông ba năm tiền thuê chợ đen."

“Đây... Cái giá này cũng quá hậu hĩnh rồi..."

Ông chủ Dương cười tít mắt không khép lại được:

"Xin cậu cả Ôn chờ một chút, tôi sẽ cho người thay đồ sạch sẽ cho Lục Đình Hiên rồi để anh ta đi theo cậu."

Lục Đình Hiên được đưa đi thay quần áo.

Ôn Thuỵ vội kéo lấy tôi:

"Anh à, con Phượng Hoàng Kim Lăng kia đẹp thật mà, nhìn còn dịu dàng hơn Lục Đình Hiên nhiều..."

"Nếu em thích đến thế, thì tặng cho em luôn."

Tôi nhếch môi cười.

Mặt Ôn Thuỵ trắng bệch:

"Nhưng mà anh..."

"Quyết định vậy đi. Phượng Hoàng Kim Lăng cũng m/ua luôn."

Tôi c/ắt ngang lời cậu ta.

Ông chủ Dương vừa nghe vậy, lập tức vui vẻ nói:

"Chà, cậu Ôn à, vừa rồi ngài đã tốn nhiều tiền m/ua Lục Đình Hiên, còn cái đứa Kim Lăng này tôi tặng thêm cho ngài, coi như tấm lòng của tôi."

"Tôi không phải thứ đồ cho không, nhà họ Ôn có tiền. Ông cứ ra giá đi."

Kim Lăng nhịn không được, cất giọng đầy cao ngạo nói với ông chủ Dương.

Ông chủ Dương lập tức vung roj quất thẳng về phía Kim Lăng:

"C/âm miệng! Chuyện của tao, không tới lượt mày xen vào!"

Mặt Kim Lăng tái nhợt, sợ bị đá/nh thêm, gã vội ngoan ngoãn im lặng.

Phải rồi, kiếp trước Kim Lăng cũng kiêu ngạo như vậy.

Kiếp trước, tôi từng chọn Phượng Hoàng Kim Lăng.

Tôi nghe lời Ôn Thuỵ, m/ua Kim Lăng về.

Tiếc rằng, thân thể Kim Lăng quá yếu, cho dù dùng th/uốc tốt thế nào, điều kiện y tế ra sao, cũng không thể khiến gã khỏe lên.

Sau này có người nói với tôi, Phượng Hoàng là loài quý giá, phải dùng m/áu từ tim để nuôi dưỡng mới có thể sống sót.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7