Sự bất mãn và nỗi buồn vấn vương trong lòng đã lặng lẽ tan biến đi một chút, đến nỗi có sức đẩy anh ấy ra.

Vừa đẩy ra, mới nhận ra trạng thái của anh ấy không ổn chút nào.

Đôi mắt đỏ ngầu, những đường gân xanh nổi lên ở thái dương phủ một lớp mồ hôi mỏng, ngựk phập phồng, hơi thở gấp gáp.

Chuyện này rõ ràng chưa kết thúc mà!

"Em và cậu ta, đang làm gì vậy?"

Cậu ta?

Tôi sững người, quay đầu nhìn Diêm Tư.

Anh ấy đang nhắc đến Diêm Tư à?

Tôi có thể làm gì với cậu ấy chứ?

Lận Dương thở mạnh một hơi, nén giọng nói: "Anh nghe như có tiếng em khóc."

Tôi ngẩn người ngửa đầu lên, liếc nhìn cái cửa sổ phía trên.

Trong khoảnh khắc, tôi chợt hiểu ra.

Trời ạ, sớm không khóc muộn không khóc, đúng lúc bật khóc lại tình cờ làm gián đoạn đêm đầu tiên tuyệt vời của cặp đôi chính!

Người ta sợ đến mức đờ đẫn, miệng cũng run lập cập.

"Không phải em, em không có, em không cố ý, hu hu.................."

Trong lúc hoảng lo/ạn, chiếc xe nhà tôi từ từ tiến vào tầm mắt, tôi lập tức như được ân xá.

Tài xế giỏi lắm, về nhà tôi sẽ thưởng cho anh ta.

Dùng hết sức giằng ra khỏi Lận Dương, kéo cửa xe, nhìn thấy chiếc gối tựa mông gấu trúc quen thuộc, suýt nữa thì mừng rơi nước mắt.

Chỉ cần ngồi vào trong, bảo tài xế lái về nhà, thu dọn đồ đạc, tìm cớ nào đó hủy hôn, tránh xa cặp đôi này.....................

Đang mơ mộng giữa chừng, cả người bị một lực mạnh ấn vào trong xe.

Thô lỗ, nóng lòng không chịu nổi.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ thấy sắc mặt Lận Dương đen sì, liếc nhìn Diêm Tư một cái, rồi cũng ngồi vào trong, đóng sầm cửa lại.

Sững sờ.

Ê nha, anh ngồi vào đây là ý gì? Không ra chơi tiếp với thụ chính đi?

"Lận Dương, anh nhầm xe rồi..............."

"Vợ."

Anh ấy thay đổi sắc mặt ngay lập tức. Áp sát người lại, ấm ức lầm bầm: "Anh bị người ta bỏ th/uốc."

Tài xế im lặng không nói gì, rầm một cái kéo tấm chắn lên.

Tôi: ? Tài xế khốn kiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thực tập sinh cũ trả thù, cướp hôn thê của tôi

Chương 8
Trước khi đi ngủ, tôi lướt một diễn đàn nọ và thấy một câu hỏi đang hot: Làm thế nào để trả thù người sếp mà bạn ghét ở nơi làm việc? Câu trả lời ẩn danh được nhiều like nhất viết đầy vẻ ngạo mạn: 【Tôi đã cướp mất vợ chưa cưới của hắn! Ai bảo lúc nào ở công ty hắn cũng tỏ ra vẻ mặt liêm chính vô tư làm gì!】 【Tôi chỉ cần giả vờ bị hạ đường huyết, kiệt sức ngã trước đầu xe khi cô ấy đến đón hắn tan làm, thế là lấy được số liên lạc của cô ấy.】 【Vậy thì việc tán đổ cô ấy chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Giờ cô ấy đã mang trong mình giọt máu của tôi rồi.】 【Sau đó tôi xin nghỉ việc, nói dối là về quê thi công chức, thực ra tôi đang ở trong căn hộ cao cấp do vợ chưa cưới của hắn mua cho, ngày ngày chăm sóc cô ấy dưỡng thai.】 【Hắn vẫn còn gửi thiệp mời điện tử vào nhóm chat, bảo tháng sau kết hôn, buồn cười chết mất, hắn đâu biết rằng thẻ lương của vợ chưa cưới hắn đều nằm trong tay tôi cả rồi.】 【Tình yêu không phân biệt đến trước hay đến sau, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.】 Phía dưới cùng của câu trả lời là một bức ảnh chụp bóng lưng người phụ nữ đang nấu ăn trong bếp. Nhưng đường thêu trên gấu áo khoác của cô ấy lại khiến tôi nhận ra ngay lập tức. Đó chính là Tô Uyển Thanh, người vợ chưa cưới mà tôi đã yêu nhau bảy năm, tháng sau là chúng tôi sẽ đi đăng ký kết hôn.
Tình cảm
0