Sự ẩm ướt ớn lạnh dần dần lan tỏa nơi đáy lòng.
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường chợt đổ chuông, đôi mày đang nhíu ch/ặt của Tần Độ Xuyên khựng lại, một lúc sau anh vẫn vén lớp khăn giấy che bên trên ra để lấy điện thoại.
Giọng nói của người đầu dây bên kia vô cùng dịu dàng.
"Độ Xuyên à? Chừng nào con mới về vậy? Dì Vương bảo lát nữa sẽ qua xem con thế nào."
"Nếu con đang đi chơi bên ngoài với bạn, thì để mẹ bàn lại với dì ấy ngày mai hẵng đến..."
Tần Độ Xuyên dường như đã ngước mắt nhìn tôi một cái, nhưng hình như lại không phải.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh hiện lên vài phần kiên nhẫn.
"Không cần đâu mẹ."
"Một lát nữa con qua ngay."
Điện thoại cúp máy.
Tần Độ Xuyên xoay người lại, gương mặt vốn dĩ thanh tú nay dưới ánh đèn lại lộ rõ nét mỏi mệt.
"Trần Dung, ngày mai là sinh nhật tôi."
"Nếu được, tôi hy vọng cậu có thể biến mất một ngày, để tôi được yên tĩnh một chút, có được không?"
Để tôi được yên tĩnh một chút, có được không?
Cậu có thể tránh xa tôi ra một chút được không?
Xin lỗi, tôi không có hứng thú với cậu.
...
Kể từ ngày tôi bắt đầu theo đuổi Tần Độ Xuyên.
Những lời như vậy.
Ngày nào tôi cũng được nghe cả rổ.
Thế nhưng da mặt tôi xưa nay vốn dày.
Nếu không phải cười đùa cợt nhả vờ như chẳng nghe thấy thì cũng là mượn cơ hội đó để bắt chuyện với anh ấy.
Nói chung là, tôi chưa từng để tâm đến lời cự tuyệt của anh ấy.
Cho đến lần ngoài ý muốn lăn lộn trên giường với Tần Độ Xuyên ấy.
Những lời xin lỗi vốn định nói ra trong sự thấp thỏm lo âu, đến khi nhìn thấy dáng vẻ đ/au đầu không tỉnh táo của người đàn ông, tôi liền nuốt trôi xuống bụng.
Tôi là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện phúc lợi, không học vấn cũng chẳng nghề ngỗng gì, là một tên l/ưu m/a/nh nhép có tiếng trong vùng.
Chẳng ai dạy tôi cách yêu một người là như thế nào.
Tôi chỉ biết rằng những thứ mình đã nhắm trúng, thì nhất định phải giành lấy.
Cho nên, ngày hôm đó tôi đã cố tình đổ hết mọi tội lỗi lên đầu một Tần Độ Xuyên đang s/ay rư/ợu đến đ/ứt đoạn ký ức, ngụy trang thành dáng vẻ của một kẻ bị hại.
Tôi từ chối sự bồi thường mà người đàn ông trầm giọng đưa ra, chỉ yêu cầu được hẹn hò với anh ấy.
Tần Độ Xuyên dĩ nhiên không đồng ý, sau này bị tôi bám đuôi đến phiền phức, anh ấy lại bắt đầu bổn cũ soạn lại, trốn tránh tôi.
Nhưng tôi đã nói rồi mà.
Bản tính tôi tồi tệ, mở miệng ra là toàn những lời dối trá.
Tần Độ Xuyên không chịu gặp tôi, tôi liền lấy tính mạng của mình ra để u/y hi*p anh.
U/ng t/hư dạ dày, m/áu trắng, t/ai n/ạn giao thông, cứ bệ/nh gì nghiêm trọng thì tôi nói bệ/nh đó.
Thậm chí, tôi còn đổi trắng thay đen, lặp đi lặp lại mãi chuyện xảy ra vào đêm hôm ấy.
Có đôi khi, một giây Tần Độ Xuyên trước còn đang trên đường đi công tác, giây tiếp theo liền vì bức ảnh đe dọa tôi gửi qua mà thay đổi lịch trình.
Chương 3:
Nhìn người đàn ông nổi trận lôi đình tìm đến căn phòng trọ tồi tàn để xử lý tôi.
Đó chính là lúc tôi vui vẻ nhất.
Suy cho cùng, ý thức đạo đức của tôi cực kỳ thấp.
Tôi chỉ biết rằng bao năm qua.
Tôi luôn dùng cách làm tổn thương bản thân để ép Tần Độ Xuyên phải gặp mình.
Và lần nào cũng vậy.
Anh ấy đều mắc bẫy.