Wechat Có Qủy

Chương 1

25/12/2024 17:45

Tôi nhận được một tin nhắn lạ:

"Trong vòng năm phút cưỡng hôn bạn trai cũ, nếu không, anh ta sẽ nhảy lầu t/ự s*t."

Không biết làm sao để cưỡng hôn, tôi đành hẹn người cũ ra gặp mặt.

Vài giây sau hắn ta trả lời: "Chị, tôi không nhai lại cỏ cũ."

1.

Lúc tôi định hôn lén đối tượng m/ập mờ, bỗng nhiên nhận được một Wechat:

"Không được hôn, nếu không người ch*t chính là bạn."

Tin nhắn rác rưởi gì vậy?

Tôi không thèm để ý, nhưng một giây kế tiếp lại có người nhảy lầu t/ự s*t, rơi vào người anh ta.

Sau một tiếng va chạm nặng nề, hai người đồng thời ngã xuống đất, m/áu tươi văng khắp nơi.

Mà tôi chỉ đứng cách bọn họ một bước chân, lại không chút hao tổn nào.

Tôi r/un r/ẩy, dời mắt đến màn hình điện thoại còn chưa tắt, giờ phút này đoạn lịch sử trò chuyện kia lại cực kỳ nhức mắt.

Mà chàng trai bị rơi trúng thì nằm bất động trên nền đất, không nhúc nhích.

Còn người phụ nữ nhảy lầu kia, tay chân bị cong một cách q/uỷ dị.

Tôi bịt ch/ặt miệng, nhưng vẫn nghe thấy âm thanh r/un r/ẩy thét chói tai của mình.

Đám đông dần dần vây lại, tôi r/un r/ẩy, nghe người chung quanh bàn luận:

Người phụ nữ đó nhảy từ tầng 23, sống một mình, nghe nói. . . Là làm nghề đó.

Thậm chí còn có người châm chọc: Ch*t thì tốt, suốt ngày ăn mặc khoe da khoe th!t như vậy, quyến rũ đàn ông ở khu chúng ta.

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, cứng đờ cầm điện thoại di động, chuẩn bị gọi điện thoại báo cảnh sát.

Nhưng mà…

Bỗng nhiên người nhảy phụ nữ nhảy lầu cử động.

Cô ta chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi, mái tóc dài che khuất khuôn mặt, vết m/áu đỏ thẫm chảy đầy mặt.

Xuyên thấu qua khe hở tóc, bỗng nhiên tôi thấy cô ta hơi cử động khóe miệng. . .

Cười.

Thoáng chốc mồ hôi lạnh ướt cả người.

Người phụ nữ nhìn tôi chằm chằm, khóe miệng hơi nhếch lên, ch*t không nhắm mắt.

Rất nhanh cảnh sát và xe c/ứu thương chạy tới.

Từ độ cao 23 tầng lầu, hai người bỏ mạng tại chỗ, tôi được xem là nhân chứng đầu tiên tận mắt chứng kiến toàn bộ hiện trường, cho nên được cảnh sát mời về đồn điều tra.

Người phụ nữ đó là t/ự s*t, cho nên lấy lời khai xong tôi cũng được thả về.

Ở của đồn cảnh sát.

Tôi mới vừa đứng lại, điện thoại di động trong túi liền rung lên một cái.

Tôi có một linh cảm không rõ, quả nhiên, mở điện thoại di động lên, lại là Wechat đó.

Hình đại diện là một màu đen, ID chỉ có một chữ "Yểm".

"Trong vòng ba mươi phút, gi*t ch*t cô gái ở lối vào công viên lao động."

"Cục cưng, trò chơi đã bắt đầu."

Nói thật, tôi rất sợ.

Do dự hồi lâu, tôi vẫn bắt xe đến công viên lao động.

Quả nhiên ở lối vào công viên có một bé gái chừng mười tuổi, tôi theo cô bé tiến vào công viên, nhưng trời xui đất khiến lại c/ứu sống một người phụ nữ bên dưới con sông trong công viên.

Người phụ nữ đó rất kỳ lạ, sau khi được c/ứu lên bờ không những không hề vui mừng vì được c/ứu, mà ngược lại đôi mắt vô h/ồn, cứng ngắc bò dậy, kéo lê bộ quần áo ướt nhẹp chậm rãi rời đi.

Nhưng mà, hai mươi phút sau, cô bé bị xe đụng bỏ mạng.

Mà người lái xe, chính là phụ nữ kỳ lạ được c/ứu lúc nãy!

Lúc này, bỗng nhiên điện thoại di động lại rung lên.

Lại là Wechat Yểm.

"Chúc mừng bạn, hoàn thành nhiệm vụ, trò chơi tiếp theo sẽ còn hấp dẫn hơn nữa."

Tôi r/un r/ẩy, liếc nhìn thời gian trên màn hình.

8 giờ 55 phút, một phút cuối cùng của thời gian "trong vòng nửa giờ" trên Wechat.

Tôi không gi*t cô bé, nhưng cô bé lại bị người phụ nữ mà tôi c/ứu dụng ch*t.

Hiệu ứng cánh bướm. . .

Cuối cùng, cô bé vô tội đó vẫn ch*t dưới tay tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
3 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hàng xóm mang bầu chiếm chỗ đỗ xe của tôi

Chương 10
Khi bà Trương mang thai, bà ấy tìm tôi mượn chỗ đậu xe: "Giang Nam, bụng tôi lớn rồi, cô giúp tôi một chút nhé." Tôi đành lùi xe ra, đi tìm chỗ đậu ở ven đường. Một tháng sau, xe của chồng bà ấy, xe của bố mẹ chồng, rồi xe của cả nhà ngoại đều đỗ chễm chệ vào chỗ của tôi. Tôi muốn đậu xe, bà Trương chống bụng đứng chắn ngay phía trước: "Cô nhìn dáng vẻ này của tôi xem, cô nỡ lòng nào chứ?" Từ ngày hôm sau, trên chỗ đậu xe của tôi xuất hiện một chiếc Mercedes màu đen mang biển số tỉnh khác. Chồng bà Trương gõ cửa nhà tôi: "Giang Nam, cô có ý gì? Đó là xe của ai?" Tôi đưa cho ông ta một bản hợp đồng thuê chỗ: "Giá thuê tám trăm một tháng, người ta đã trả trước nửa năm rồi."
Tình cảm
0