Anh Trai Nhà Giàu Xin Được Nhận Nuôi

Chương 27

30/06/2026 17:08

Tôi dám cá là Tạ Cẩn Hành không dám giở trò đồi bại với tôi ngay trong nhà họ Tạ đâu.

Ai dè Tạ Cẩn Hành lại nắm thóp được việc dù cậu ta có ra tay thì tôi cũng chẳng dám ho he nửa lời gọi người tới c/ứu!

Th/ủ đo/ạn cỡ này, thật sự đ/áng s/ợ đến sởn gai ốc!

"Đúng rồi." Tạ Cẩn Hành chợt nở nụ cười m/a mị như q/uỷ ám: "Dụng cụ mà lần trước em nhắc tới anh đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, để ngay trong ngăn kéo tủ đầu giường em đấy."

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đang bị Tạ Cẩn Hành kẹp ch/ặt không lối thoát.

Cậu ta đã học Muay Thái từ nhỏ, còn từng đoạt cả giải vô địch hạng mục thanh thiếu niên nữa.

Nếu bây giờ tôi mà manh động đá/nh nhau với cậu ta, chắc chắn sẽ bị đ/ập cho nhừ tử như cá muối rồi mặc cho cậu ta muốn làm gì thì làm mất.

Nghĩ vậy, tôi bèn vươn bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng ấp lên mu bàn tay của Tạ Cẩn Hành.

"Tất cả không phải là hiểu lầm." Tôi lên tiếng.

Lần này lại đến lượt Tạ Cẩn Hành ngớ người.

"Thực ra từ rất lâu trước đây, em đã mang một thứ tình cảm khác lạ dành cho anh rồi." Tôi rũ mắt, hạ giọng thì thầm.

"Nhưng anh là cậu chủ cao quý của nhà họ Tạ, còn em chỉ là một đứa con riêng hèn mọn, em không dám để ai phát hiện ra tâm tư tày đình của mình, chỉ là trong vô thức luôn muốn được làm thật nhiều việc vì anh mà thôi."

"Sao em lại biết... Ai dám nói em là con riêng hả?!" Giữa việc quan tâm tôi và kiểm điểm lại bản thân, Tạ Cẩn Hành đã quyết định lớn tiếng chất vấn tôi.

Chương 9:

"Kỳ thực em đều biết những lời đàm tiếu đó cả." Tôi tiếp lời.

Dường như Tạ Cẩn Hành cũng nhớ lại muôn vàn chuyện trong quá khứ.

Cậu ta thẳng cẳng đạp tôi xuống hồ bơi.

Bạn bè cậu ta xì xào m/ắng tôi là đứa con riêng cản đường, cậu ta cũng chẳng bao giờ mảy may phản bác.

Tôi luôn bị cậu ta coi như một món đồ chơi gọi dạ bảo vâng.

Ánh mắt của Tạ Cẩn Hành chưa bao giờ trong trẻo đến nhường này.

"Không sao đâu." Tôi ngước mắt nở nụ cười rạng rỡ: "Hồi nhỏ lúc đi b/án hàng rong ngoài vỉa hè với mẹ, những lời mắ/ng ch/ửi khó nghe hơn thế này em cũng nếm trải qua cả rồi, dăm ba câu nói này đối với em hoàn toàn chẳng thấm tháp gì cả."

Tạ Cẩn Hành ngơ ngẩn nhìn chằm chằm tôi.

Tay cậu ta vẫn siết ch/ặt tay tôi không hề buông lỏng, thế nhưng bàn tay còn lại đã khẽ vươn lên mơn trớn lọn tóc bên tóc mai của tôi.

Tôi đưa tay quệt vệt nước mắt không hề tồn tại nơi khóe mi, nghẹn ngào nói tiếp: "Có thể được bước chân vào sống trong ngôi nhà họ Tạ đã là điều may mắn nhất trong cuộc đời này của em rồi! Em rất thỏa mãn với thực tại, không còn dám trèo cao mơ mộng hão huyền thêm gì nữa."

Tạ Cẩn Hành vẫn nhìn tôi chằm chằm đầy ngây dại.

Đột nhiên vung tay kéo bạo tôi vào lòng ôm ch/ặt cứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm