Cậu Cong À?

Chương 7.3

24/07/2025 18:30

Bàn học của tôi không đủ dài, hai người ngồi hơi chật chội.

Tôi ngang ngược đẩy anh ta sang bên cạnh, tay chống cằm, khuỷu tay trượt về phía Giang Bạch, chiếm mất 7/10 mặt bàn.

Giang Bạch bị tôi đẩy thì gi/ật mình.

"Đừng có đụng chạm lung tung!"

Sao tôi thấy cách dùng từ của anh ta kỳ cục thế?

Tôi giả cười với anh ta.

"Xin lỗi nhé, khuỷu tay tôi bị bôi dầu nhờn rồi."

Giang Bạch mặt mày biến sắc, cây bút trên tay rơi xuống đất.

Bệ/nh bại liệt lại tái phát à, lại lên cơn rồi?

Anh ta co quắp ngón tay, các đ/ốt ngón tay siết ch/ặt vào nhau.

"Lúc làm bài, trong đầu đừng nghĩ mấy thứ bẩn thỉu."

Tôi cũng gi/ật mình vì anh ta.

Sao anh ta biết vừa nãy tôi đang nghĩ đến chuyện giặt mấy đôi tất bốc mùi?

Chẳng lẽ anh ta có năng lực đọc suy nghĩ?

Đây chính là trí tuệ cao siêu?

Trí tuệ cao siêu mà mắc bệ/nh bại liệt?

Tôi bĩu môi, thu khuỷu tay lại, mở lại quyển vở.

"Biết rồi, không nghĩ nữa."

Kết quả là sau đó.

Hôm đó Giang Bạch dạy kèm cho tôi, cứ lơ đễnh.

Còn đặt một quyển vở nháp trắng trên chiếc quần soóc xám của mình.

Tôi luôn dán mắt vào quyển vở đó.

Thằng này chắc chắn định lúc đi sẽ cuỗm luôn quyển vở nháp mới của tôi!

Tai Giang Bạch đỏ ửng như sắp chảy m/áu.

Anh ta quở trách tôi.

"Đừng nhìn lung tung, tập trung học đi, thi đỗ vào trường đại học của anh, em muốn gì anh cũng cho."

Tôi nằm dài trên bàn, khuỷu tay lại trượt sang, chống cằm ngẩng đầu nhìn anh ta.

"Ý gì? Em muốn gì anh cũng đồng ý sao?"

Từ góc nhìn này, có thể thấy rõ đặc điểm nam tính nổi bật của Giang Bạch, yết hầu cử động mạnh hai lần.

Giang Bạch môi mỏng, sống mũi cao thẳng, hàng mi không dài không ngắn đưa ánh mắt rơi xuống mặt tôi.

Anh ta định thôi lại nói.

"Ừ, cho em hết."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
10 Tắt đèn Chương 8
11 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm