1
Trong cơn choáng váng quay cuồ/ng, tôi bị Trần Khước Chi ôm lấy, đặt ngồi lên bồn rửa tay.
Mặt bồn lạnh buốt khiến tôi bất giác nhấc eo lên một chút, r/un r/ẩy ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt anh.
Ánh nhìn sắc lạnh, nhạt nhẽo của anh lướt qua tuyến thể lộ ra sau gáy tôi.
Một tay chống lên mặt bồn, anh cúi người áp sát, giọng nói âm u hỏi:
“Cậu đã thấy gì?”
Tôi h/oảng s/ợ lắc đầu, trong lòng vừa sợ vừa hối h/ận cho vận xui của mình — thế nào lại vô tình bắt gặp cảnh anh bị Omega dụ dỗ, phát tình sớm.
Tôi là một Beta, vốn không nh.ạy cả.m với mùi pheromone.
Cho dù đứng rất gần Trần Khước Chi đang phát tình, tôi cũng không ngửi thấy mùi pheromone của anh, nơi chóp mũi chỉ thoang thoảng hương gỗ thông lạnh lẽo, sắc bén toát ra từ người anh.
Thấy ánh mắt tôi đáng thương đến vậy, Trần Khước Chi khẽ động ánh nhìn, giơ tay đầy á/c ý ấn lên tuyến thể của tôi, từ trên cao nhìn xuống.
Tôi hé môi như muốn nói lại thôi, đầu ngón tay chai sần của anh như vô tình lướt qua cánh môi tôi:
“Beta… thật sự không thể đ/á/nh dấu sao?”
Tôi không đáp, đôi mắt đột ngột mở to, cắn ch/ặt môi, cảm nhận nhiệt độ nóng rực lan ra từ tuyến thể sau gáy. Nước mắt không kìm được rơi xuống.
“Trần… Trần Khước Chi…” Tôi cuống quýt gọi tên anh
“Tôi thật sự không thấy gì cả, anh có thể đừng đối xử với tôi như vậy được không?”
Trần Khước Chi là Alpha cao quý, cũng là bạn cùng phòng của tôi.
Còn tôi chỉ là một Beta tầm thường, ít nói.
Dù sống chung dưới một mái nhà, chúng tôi chưa từng giao tiếp.
Trần Khước Chi khẽ thở dài, đưa tay lau nước mắt cho tôi, đầu ngón tay lướt qua mí mắt, rồi á/c ý khẽ cạo một cái:
“Quý Lý, lúc cậu khóc trông rất đẹp.”
Tôi vội vàng nén nước mắt, quay đầu né tránh sự đụng chạm của anh, nghẹn ngào c/ầu x/in:
“Tôi có thể đi lấy th/uốc ức chế giúp anh, anh tránh ra một chút được không?”
Trần Khước Chi nhướng mày cười, chẳng những không lùi mà còn tiến tới, vây tôi trong vòng tay, nghiêng đầu nhìn hình ảnh của hai người trong gương:
“Chúng ta làm một giao dịch nhé? Để tôi thử cảm giác đ/á/nh dấu Beta.”
Tôi liên tục lùi lại, bị ép sát vào gương, hàng mi dính đầy giọt lệ, lắc đầu phản đối đề nghị của anh:
“Trần Khước Chi, tôi sẽ khiến anh thất vọng thôi.”
Nhưng Trần Khước Chi lại dịu giọng thương lượng với tôi, đầu ngón tay vén lọn tóc vụn sau tai tôi, siết vào lòng bàn tay:
“Nếu sau ba tháng tôi mất hứng thú với cậu, thì chuyện hôm nay coi như xóa bỏ.”
Tôi mím môi do dự trong giây lát, nhìn gương mặt tuấn tú ngày càng gần của anh, dè dặt gật đầu.
Tối về ký túc xá, tôi lén liếc nhìn chiếc giường trống của Trần Khước Chi, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Bạn cùng phòng Phương Dư vỗ vai tôi, nhìn theo ánh mắt tôi, hạ giọng hỏi:
“Cậu vẫn thích cậu ta à?”
Phòng chúng tôi có hai Alpha, hai Beta, nhưng Alpha hầu như không ở ký túc, chỉ có tôi và Phương Dư sống cùng nhau.
Chuyện tôi thích Trần Khước Chi là ngày anh chuyển ra ngoài, tôi uống say, lỡ miệng thổ lộ với Phương Dư.
Chỉ nhớ Phương Dư nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, cậu xoa đầu tôi:
“Trần Khước Chi là Alpha cấp cao, người phù hợp với cậu ta chắc chắn là Omega ưu tú, chứ không thể là Beta cấp thấp như chúng ta.”
Cậu ấy nói không sai, nhưng lúc này tôi lại muốn phản bác.
Trước khi ngủ, Trần Khước Chi nhắn tôi một câu chúc ngủ ngon.
Tôi ôm điện thoại chui vào trong chăn cười ngốc nghếch, nhưng khi trả lời lại vô cùng nghiêm túc, chỉ vỏn vẹn một chữ:
“Ừm.”