Mùa Hè Yêu Thích Của Bướm Nhỏ

Chương 14.

28/06/2025 17:05

Nhưng kế hoạch dạy thêm ngày hôm sau đã không diễn ra như hẹn.

Tháng trước, Trần Nhượng Lễ tham gia cuộc thi nghiên c/ứu khoa học nhóm cùng bạn học và giành giải, nên tạm thời tổ chức một bữa tiệc mừng công.

Anh bất cẩn mở loa ngoài điện thoại, nội dung cuộc trò chuyện hầu như lọt hết vào tai tôi.

Tôi khéo léo thu dọn đồ đạc, khoác ba lô lên vai.

Khi anh vừa cúp máy, tôi ngoan ngoãn vẫy tay: "Không sao đâu, anh cứ bận việc mình đi, không cần tiễn em đâu~"

Vừa quay lưng, dây ba lô bỗng bị ai đó móc lại.

Tôi bị kéo lùi, quay đầu ngơ ngác: "Sao thế?"

"Đi cùng nhau."

Anh vén giúp tôi sợi tóc bị mắc vào dây chuyền: "Chẳng phải em luôn muốn ăn ở quán nướng mới mở kia sao?"

Hả?

Sao anh biết được nhỉ?

Dù hoàn toàn không nhớ, nhưng với khả năng lắm lời của mình, có lẽ tôi đã nhắc tới trong lúc cố gắng tìm đề tài nói chuyện nào đó.

Nhưng anh lại nhớ tới nó!

Trong lòng bỗng bùng n/ổ như pháo hoa nhỏ vậy.

Tôi nhón gót bước nhẹ nhàng theo sau.

Tâm trạng cực kỳ tốt, vô thức ngâm nga hát.

Không biết từ lúc nào, Trần Nhượng Lễ đã dừng chân, cách một khoảng không xa không gần, đôi mắt đen của anh chăm chú nhìn về hướng tôi.

"Sao anh dừng lại?"

Tôi nhìn quanh: "Anh đang nhìn gì thế?"

Ánh mắt Trần Nhượng Lễ ánh lên nụ cười, lời nói ngắn gọn súc tích: "Nhìn em đấy."

"Ứng Ước à, e giống như một con——"

Giọng anh chậm rãi và tinh tế: "bướm nhỏ."

Nhìn ánh mắt như mờ ảo không rõ của anh, tim tôi đ/ập nhanh không rõ lý do.

Bướm nhỏ.

Vậy anh có biết, tôi bị thu hút bởi anh như thế không?

Đương nhiên Trần Nhượng Lễ không biết sự xúc động trong lòng tôi.

Anh bước dài tới gần tôi.

Rồi, xuyên qua lớp áo mỏng ở tay áo, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.

"Đừng nhảy nhót nữa, qua đường cẩn thận đi."

"Để tôi dắt em."

Đầu ngón tay tôi vô thức co lại.

Cả người hơi ngây ra.

Nhưng hoạt động nội tâm lại cực kỳ sôi nổi.

Ảnh dắt tay mình kìa, ảnh dắt mình!

Sở Giai nói đúng.

Tôi có cửa.

Tôi rất có cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh ấy không bao giờ ăn ngò rí, nhưng lại lột sẵn một bát tôm có ngò rí cho người thương đầu tiên.

Chương 12
Trong bữa tiệc mừng công, khi Trần Nghiễn Chu bóc con tôm thứ bảy bỏ vào bát của Tô Mạn, tôi tháo chiếc nhẫn cưới ra. Đĩa tôm hấp vừa được bưng lên bàn, hơi nóng vẫn còn bốc nghi ngút. Nhúm ngò tươi xanh mướt trong chiếc đĩa sứ xanh nhỏ xoáy vào mắt tôi từng cơn đau nhói. Ba năm trước, lần đầu tiên tôi làm món tôm trộn ngò ở nhà, hắn buông đũa xuống bảo ngửi thấy mùi là đã buồn nôn. Kể từ hôm đó, trong tủ lạnh nhà tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng một cọng ngò nào. Ấy vậy mà giờ đây, vừa chấm miếng tôm vào nước mắm, hắn vừa hỏi Tô Mạn: "Em có muốn thêm chút ngò không?" Tô Mạn ngẩng mắt cười với hắn, nụ cười nhẹ như bấc: "Anh không phải không chạm vào thứ này sao?" Trần Nghiễn Chu cũng cười theo: "Miễn em thích là được." Tôi đặt chiếc nhẫn xuống giữa bàn xoay, mặt kính vang lên tiếng leng keng giòn tan. "Trần Nghiễn Chu, chúng ta ly hôn đi."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Đào Nghi Chương 7
nến người Chương 7
Chồng Hờ Chương 5
Mày Ngài Chương 8