Cậu ấy giống hệt một con chó lớn vừa thoát khỏi dây xích, nhiệt tình đến quá mức, h/ận không thể làm cả người tôi ướt đẫm.

Tôi không chút lưu tình:

“Trên chiến trường, để lộ cảm xúc là đại kỵ.”

“Trừ mười điểm.”

Bên tai là tiếng thở nặng nề của cậu ấy, nhịp điệu hoàn toàn rối lo/ạn.

Tôi khẽ cau mày.

“Hơi thở không ổn định.”

“Trừ mười điểm.”

Tôi siết ch/ặt bàn tay đang làm lo/ạn của cậu ấy, sau đó dẫn nó chạm về phía cổ áo mình.

“Phải như thế này.”

“Từng chút khơi dậy hứng thú của tôi.”

“Chó ngốc, lần nào cũng chỉ muốn đi thẳng vào chủ đề.”

“Trừ mười điểm.”

Cậu ấy tủi thân đến cực điểm, vùi đầu vào hõm cổ tôi.

“Đã trừ hết rồi.”

“Vậy lần này đàn anh chấm em bao nhiêu điểm?”

“Không điểm.”

“Nhưng mà…”

Tôi quay đầu, bóp cằm cậu ấy rồi hôn xuống.

Động tác của cậu ấy khựng lại, sau đó mừng rỡ như đi/ên, lập tức đáp lại bằng một nụ hôn sâu hơn.

Tôi khích lệ:

“Giỏi lắm.”

“Tôi thích nghe cậu thở.”

“Cứ như vậy.”

“Giữ trong cổ họng, nhỏ giọng thở cho tôi nghe.”

Khi tỉnh lại, cơ thể tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Chậc.

Tôi thay tấm ga giường bị làm ướt, mở két mật mã trong tủ sách, lấy ra một chiếc sơ mi trắng.

Đặt dưới chóp mũi, khẽ ngửi.

Chậc.

Quả nhiên vẫn không ngửi thấy gì.

Thân phận Beta định sẵn tôi không thể đáp lại tin tức tố.

Nhưng trực giác nói rằng cơ thể tôi đang cần tin tức tố.

Chỉ tin tức tố mới có thể xoa dịu sự xao động trong cơ thể.

Nếu không, trạng thái gh/ê t/ởm này sẽ vĩnh viễn không thay đổi.

“Hệ thống chó.”

“Ừ?”

“Tôi nghĩ tôi cần tìm một người bạn trai.”

“Vì… vì sao?”

Giọng nó hơi mắc kẹt.

Tôi cong môi, khẽ nói:

“Phản diện cũng cần làm tình.”

Hệ thống làm việc rất hiệu quả, nhanh chóng sàng lọc vài đối tượng thích hợp cho tôi.

Chỉ nhìn lướt qua, đồng tử tôi lập tức co lại.

Trên người mỗi người ít nhiều đều có bóng dáng của nam chính.

Mũi, mắt, miệng, thậm chí cả vài động tác nhỏ.

Hệ thống chó lại còn chơi trò nhàm chán này vào thời điểm như vậy.

Nó dè dặt nói:

“Con người các anh chẳng phải rất thích mô-típ thế thân sao?”

“Mỗi người trong số họ đều có một nơi giống nam chính. Anh có thể tùy ý lựa chọn.”

“Sau này bớt đọc tiểu thuyết rác đi.”

Tôi lạnh giọng.

Hệ thống tồn tại trong không gian ý thức của tôi.

Để tìm hiểu xã hội loài người, nó sẽ tải về một số tác phẩm thịnh hành.

Vì vậy nó mới từ một cỗ máy cứng nhắc, lạnh lùng lúc đầu dần có thêm vài phần cảm xúc của con người.

Nhưng máy móc cuối cùng vẫn là máy móc, không thể tính toán được tình cảm phức tạp của con người.

Huống chi chó con Sở không thể thay thế.

Đối diện với đám hàng giả này, tôi không những không có cảm giác nhìn vật nhớ người, trái lại còn muốn đào tất cả những nơi giống Sở Kiêu trên người họ xuống.

Không khí xung quanh đột nhiên lạnh đi.

“Ồ, vậy anh thích nam chính ở điểm nào?”

Hệ thống vẫn không chịu bỏ cuộc, chỉ là âm sắc hơi lộ ra căng thẳng.

“Không thể gọi là thích.”

Thần sắc tôi dịu dàng và hoài niệm, nhưng lời nói lại lạnh lùng đến đ/áng s/ợ.

“Tôi chỉ muốn nhìn các cậu cuống lên.”

“Rất thú vị.”

Nhìn khuôn mặt dữ liệu của hệ thống biến thành một đống mã lỗi, tôi cười đến không thẳng nổi eo.

Nam chính được Đấng Sáng Tạo ban cho đủ loại phẩm chất tốt đẹp.

Trong cả thế giới, chỉ nam chính là tồn tại hoàn mỹ nhất.

Còn thứ để lại cho phản diện chỉ là vài dòng kết cục sơ sài.

Ngay cả lý do phản diện hắc hóa cũng vụng về đến mức chỉ có hai chữ: gh/en gh/ét.

Tôi vĩnh viễn sẽ không gh/en gh/ét người khác.

Bởi vì một Đế quốc vĩ đại càng cần nhiều người xuất sắc cùng đứng ra bảo vệ.

Nếu không mang thân phận phản diện, tôi nghĩ mình sẽ dạy tất cả những gì đã học cho nam chính, mong chờ cậu ấy vượt qua tôi.

Dù sao trên người cậu ấy có bóng dáng của tôi.

Cậu ấy sẽ là tác phẩm hoàn mỹ nhất của tôi.

Còn việc phản diện đột nhiên thoát khỏi thiết lập cốt truyện, cư/ớp lấy nam chính…

Chẳng phải rất thú vị sao?

Nhìn vài Alpha trước mặt hơi căng thẳng, tôi thu bớt khí thế quanh người, nhẹ nhàng đẩy chai thu thập tin tức tố về phía họ.

“Các vị, tôi cần một ít tin tức tố.”

“Đương nhiên, tôi sẽ trả mức giá cao nhất.”

May mắn là tôi không có bất kỳ phản ứng nào với số tin tức tố ấy.

Tôi quả thật là một Beta.

Nhưng bất hạnh là xu hướng của cơ thể tôi lại ngày càng nghiêm trọng.

Cảm giác này tệ đến cùng cực.

Tôi không muốn trở thành một phế vật bị d/ục v/ọng kh/ống ch/ế.

Tôi loạng choạng chạy vào một con hẻm tối.

Ánh trăng chỉ xiên vào một nửa.

Tôi ẩn trong bóng tối, men theo bức tường cũ kỹ, chậm rãi trượt xuống đất.

“Vì sao anh không chọn một người trong số họ?”

“Giống như chính anh từng nói, anh trung thành với d/ục v/ọng của cơ thể mình.”

“Nếu chỉ biết thuận theo d/ục v/ọng của cơ thể, đó là súc vật.”

Tôi nhắm mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, muốn dùng cách này khiến luồng nóng kỳ lạ trong cơ thể bình ổn.

Nhưng đầu óc tôi đã lo/ạn thành một mớ.

Trong đầu toàn là gương mặt chó nhỏ.

Có lúc khóc, có lúc cười, có lúc bị tôi trêu chọc đến phải cưỡng ép nhịn d/ục v/ọng, vậy mà vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống c/ầu x/in tôi.

Chậc.

Biết trước tôi nên chơi cậu ấy thêm vài lần.

Thật đáng tiếc.

“Ê, ở đây có một Omega đang phát tình!”

“Mẹ nó, đâu? Không ngửi thấy tin tức tố mà!”

“Kệ đi!”

Tiếng bước chân hỗn lo/ạn ngày càng gần, còn mang theo mùi rư/ợu khó ngửi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mây tan trăng sáng, ắt có ngày

Chương 9
Lần nữa nhìn thấy bạn trai cũ Lục Thời là vào ngày tôi bị bắt vì tội giết người. Khi xe cảnh sát dừng lại, bên ngoài hàng rào cảnh giới đã chật kín người. Không biết là ai đã tiết lộ tin tức. Phóng viên toàn thành phố ùa đến như thác lũ. Ngay khoảnh khắc tôi bước lên xe, ánh đèn flash tranh nhau lóe sáng. Chỉ duy nhất Lục Thời là đứng sững tại chỗ. Anh ta đứng ngay hàng đầu của đám đông, gương mặt tràn đầy sự bàng hoàng và đau đớn. Tối hôm đó, anh ta giành được cơ hội phỏng vấn trực tiếp tôi. Ngăn cách bởi song sắt, anh ta đỏ hoe mắt hỏi tôi: "Tại sao?" Tôi nhìn ánh mắt tan vỡ của anh ta, bỗng thấy nực cười. "Sao anh không đi hỏi người vợ hiền thục, người chị em tốt của tôi - Tiêu Vũ ấy?" Nhìn gương mặt tái mét của anh ta, tôi tựa lưng vào ghế. "Ồ, tôi quên mất, cô ta bị tôi giết rồi." "Người chết, là không biết nói đâu."
Báo thù
Kinh dị
2