Hình nộm đầu tiên n/ổ tan x/á/c, những tên còn lại vẫn đờ đẫn đứng im. Đồ chơi này IQ thấp lắm, khó mà hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Bọn lệ q/uỷ thì khôn hơn nhiều, thấy cảnh tượng k/inh h/oàng ấy đã sinh lòng kh/iếp s/ợ, lùi dần về phía sau.

Ai ngờ lại có kẻ còn đần độn hơn cả hình nộm xuất hiện.

Giang Thanh Tùng kinh hãi thét lên:

"Kiều Mặc Vũ, Kiều đại sư, cô dẫn lũ hình nộm về đây là để tiêu diệt luôn bọn lệ q/uỷ sao?"

"Cô thấy đ/á/nh từng tên một quá nhàn nên muốn xử lý cả đám cùng lúc chăng?"

"Hu hu, tôi có mắt như m/ù, xin đại sư tha thứ! C/ứu tôi với!"

"Đại sư như tiên nhân hạ phàm, xin đừng chấp nhất với kẻ hèn mọn này "

"Cứ xem tôi như rác rưởi, giòi bọ, con kiến thôi! Xin cô rộng lòng c/ứu tôi một mạng!"

Giang Thanh Tùng gào khóc, đầu đ/ập xuống đất thình thịch. Bọn lệ q/uỷ ngơ ngác, vài tên trong đám thậm chí còn ánh lên vẻ phục tùng trong mắt.

"Ha ha"

Tôi khẽ cười lạnh, ngồi thẳng dậy, hai tay giơ sang ngang rồi khua khua ngón tay.

"Không phải tôi nói khoác, nhưng tất cả các người ở đây đều là lũ rác rưởi."

"Hai bên các người cùng lên đi, tôi chỉ dùng hai ngón tay là đủ diệt sạch... à không, gi*t sạch toàn bộ các người."

Hai bên cứng đờ bất động. Tôi bật cười kh/inh bỉ, lắc đầu thở dài: "Vậy mà cũng sợ? Vậy tôi không động tay động chân nữa, dám lên không?"

Giọng điệu kh/inh miệt của tôi khiến nữ q/uỷ mặc hỷ phục đỏ không nhịn được, hét lên thất thanh rồi lao tới. Thấy vậy, lũ lệ q/uỷ khác cũng giương nanh múa vuốt xông lên. Đám hình nộm thừa cơ hội nhào tới định đ/á/nh hội đồng.

Sau đó... chẳng có sau đó nữa.

Trên không trung bắt đầu “b/ắn pháo hoa”.

“Lốp bốp, lốp bốp”, người rối đủ màu n/ổ tung, bông gòn trắng bay đầy trời. Tôi ngồi khoanh chân bất động, mặt lạnh như tiền. Trong lòng vui như mở hội nhưng lại tiếc nuối vô cùng, trận biểu diễn hoành tráng thế này mà chỉ có mỗi Giang Thanh Tùng chứng kiến, uổng quá!

Tôi quay sang xem vẻ mặt anh ta thế nào.

Nào ngờ anh ta đã trợn trắng hai mắt, tắt thở từ lúc nào vì dư âm của vụ n/ổ. Tôi tức đi/ên, nhảy lên đạp hai phát vào mặt anh ta.

"Dậy ca ngợi tôi đi!"

"Đồ vô dụng! Giữ anh lại để làm gì chứ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm