7.

Người phụ nữ lên xe của chúng tôi, thở phào nhẹ nhõm sau khi thoát khỏi nguy hiểm.

“Ôi, Đoàn Văn Dã, cuối cùng anh cũng nhận ra em rồi.”

“Em đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu sống ch*t với tên khốn đó.”

Đoàn Văn Dã ngồi ở ghế phụ, đang gọi điện cho tài xế.

Anh từ từ ngước mắt vào nhìn người phụ nữ qua gương chiếu hậu.

"Cô là ai?"

"Triệu Vân Gia. Anh vẫn chưa nhớ ra em sao, vậy vì sao lại c/ứu em?"

Tôi nhanh chóng lên tiếng và chỉ vào bản thân mình.

"Là tôi bảo anh ấy tới c/ứu cô đó."

Cô đã hiểu ra chưa vậy? ! !

Ngoài mặt có vẻ như rất bình thường nhưng không khó để nhận ra biểu cảm của cô gái ấy có chút thất vọng.

Triệu Vân Gia sau đó bắt đầu giải thích.

Ba năm trước, trước khi ra nước ngoài, cô đã tham dự một bữa tiệc rư/ợu và gặp được Đoàn Văn Dã.

Cô nhận ra anh trong phòng bi-a và cố tình bắt chuyện chỉ để kiểm tra xem Đoàn Văn Dã có còn nhớ cô hay không.

Vào lúc cô ấy đang nói thì Bluetooth trên ô tô của Đoàn Văn Dã bỗng vang lên.

Đó là cuộc gọi từ mẹ anh ấy.

"Alo? Văn Dã hả, Vân Gia đang đi cùng con phải không?"

“Con bé vừa mới trở về Trung Quốc, không có nơi nào để đi, trước tiên hãy để con bé ở nhà con vài ngày.”

Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn!

May mắn thay, Đoạn Văn Dã là một học sinh tốt nghiệp xuất sắc lớp học người đàn ông đức hạnh .

Giọng điệu anh thờ ơ, và không dễ để anh thỏa hiệp với yêu cầu này .

"Nếu không có nơi nào để đi thì hãy ở khách sạn."

Mẹ chồng của tôi có phần khó chịu, bà tìm đủ mọi lý do để phản đối lời nói của Đoàn Văn Dã.

Từ việc khách sạn không an toàn đến việc con gái không thể sống một mình.

Đoàn Văn Dạ vẫn nhất quyết không đồng ý.

Cho đến khi Triệu Vân Gia ngại ngùng đến kéo nhẹ vào áo tôi, dè dặt hỏi.

"Quả thực tôi có chút sợ hãi. Cô có thể cho tôi ở lại một đêm được không..."

Ánh mắt tôi vô tình lướt qua những vết thương trên cổ và vai cô ấy, cùng chiếc áo đã bị x/é rá/ch.

Khi cô ấy lại một lần nữa nắm lấy áo tôi ra vẻ khẩn cầu, tôi đành ngượng ngùng gật đầu.

“Được rồi……”

Đoàn Văn Dã ngước mắt lên nhìn tôi thông qua gương chiếu hậu.

Vài giây sau, có tiếng thở dài khẽ phát ra.

Cảm giác có chút bất lực ở trong đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K