Ngoại truyện - Lục Tước kiếp trước

Sau khi Lâm Nhiên qu/a đ/ời, tôi không còn yêu ai khác nữa. Lâm Nhiên chiếm trọn tuổi thanh xuân của tôi, cũng trở thành hơi ấm tôi mãi mãi hoài niệm suốt quãng đời còn lại.

Tôi luôn tự trách, tại sao lại hẹn anh ấy gặp mặt vào hôm đó! Nếu tôi không tham lam muốn tỏ tình với anh ấy, liệu anh ấy có gặp t/ai n/ạn không?

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi chìm đắm vào công việc, là kẻ cuồ/ng công việc trong mắt mọi người. Nhưng chỉ tôi biết, tôi không muốn để bản thân rảnh rỗi, để tôi có thời gian nghĩ về Lâm Nhiên.

Đã từng có người khuyên tôi, tìm một người bạn đời, thậm chí nuôi một tình nhân nhỏ, không cần tình cảm, chỉ để giải khuây, không thì cô đơn lắm.

Tôi từ chối. Tôi cũng cảnh báo người xung quanh, không cho phép ai nhắc đến chuyện này nữa. Ngoài Lâm Nhiên ra, tôi không cần ai cả.

Không ai biết, Lâm Nhiên tốt thế nào. Hồi nhỏ, Lâm Nhiên giống như cái đuôi nhỏ của tôi, thường theo sau tôi. Chúng tôi là bạn bè, là anh em, là tri kỷ.

Sau này tôi động lòng với anh ấy, muốn anh ấy trở thành người yêu của tôi. Nhưng tôi không kịp, để anh ấy biết, tôi yêu anh ấy.

Mấy chục năm sau, tôi vẫn một thân một mình. Khi mái tóc bạc phơ, tôi nằm trên giường bệ/nh, nhớ lại những nuối tiếc trong đời.

Tôi nuối tiếc, vì không được ở bên Lâm Nhiên, không bảo vệ tốt Lâm Nhiên, không trở thành người yêu của Lâm Nhiên, không thấy Lâm Nhiên trưởng thành thành thanh niên, trung niên, rồi thành ông già…

Trong ký ức tôi, Lâm Nhiên mãi mãi là chàng thiếu niên tuổi trẻ rạng rỡ nụ cười, tỏa sáng.

Nếu có kiếp sau, tôi muốn ôm anh ấy, nói với anh ấy: "Lâm Nhiên, em yêu anh, không được rời xa em nữa."

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
4 Pudding khoai môn Chương 15
5 Cành lá sum suê Chương 19
6 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm