3.

Trong sách, cô nghe theo lời khuyên của người em gái tốt của mình, cũng cảm thấy trình độ của bản thân không theo kịp tiến độ của lớp trọng điểm nên đã xin được chuyển đến lớp thường, sau đó lại bị bọn đ/ầ/u g/ấu trong lớp b/ắ/t n/ạ/t, sau đó lại gặp nam chính, sau đó lại bị coi như vật thế thân mà dùng, một bên đối xử với cô tốt hơn ông trời, một bên lại cảm thấy cô không xứng đáng…

Cô sẽ không như vậy.

Tô Thanh Tiêu rất im lặng, không ai nói chuyện được với cô. Lớp trọng điểm có thêm cô dường như cũng chẳng có gì thay đổi, tiến độ học tập nhanh, lượng kiến thức phong phú, bài tập chồng chéo, mọi người đều không có nhiều thời gian để kết bạn.

Hàng ngày cô đều đặn chỉ đi đến 3 địa điểm là kí túc xá, căng tin, lớp học, việc học đã chiếm hết thời gian của cô.

Nhưng cốt truyện vẫn chủ động đến tìm cô.

Nhà trường bắt đầu truyền bá về thân thế của Tô Thanh Tiêu, không chỉ khiến người ta đồng cảm mà còn khiến họ thở dài.

Bởi vì trong câu chuyện nổi tiếng này, Tô Thanh Tiêu đã bị cha nuôi l/ạ/m d/ụ/ng t/ì/nh d/ục từ khi còn nhỏ, bị x/â/m ph/ạm mà lớn lên, thậm chí còn từng ph/á th/a/i.

Tô Thanh Tiêu đứng trên sân thượng, nhắm mắt, hai tay mở rộng, đối mặt với cơn gió lớn như thể đang đối mặt với những đ/au khổ không thể tránh khỏi trong cuộc đời.

Ôi, trận huyết vũ tinh phong say sưa này, chuyện phiếm thú vị như này, thật khiến người ta hưng phấn!

Tô Thanh Tiêu hưng phấn ngập tràn bị người ôm từ đằng sau xô xuống đất.

Lạc Thiên Siêu lo lắng hét lên: “Cô làm gì vậy?!”

Cô chả làm gì cả, cô đang tận hưởng lễ rửa tội bằng m/á/u.

“Chỉ mấy lời đồn nhảm nhí mà cô đã muốn ch*t. Tô Thanh Tiêu, dũng khí lúc cô đ/ánh người đâu cả rồi?!” Lạc Thiên Siêu đỏ mắt ch/ửi rủa.

Tô Thanh Tiêu đẩy người xê ra, đứng dậy, chỉ về ngọn núi xa xa, nhìn xuống chúng sinh, chỉ ra một thân hào khí ngút trời, “Cậu nghĩ nhiều quá rồi, tôi đang được gió truyền cảm hứng, truyền đến ngọn gió giương cờ khởi nghĩa.”

Lạc Thiên Siêu: “.....”

Luôn cảm thấy Tô Thanh Tiêu đi*n rồi.

Tô Thanh Tiêu lao đến phòng phát thanh, đuổi hai phát thanh viên ra ngoài, tự mình ngồi xuống, hắng giọng bắt đầu nói.

“Xin chào mọi người, tôi là Tô Thanh Tiêu.

Nhân vật chính trong câu chuyện được bàn tán dạo gần đây của mọi người, người bị đem b/án, bị l/ạm d/ụng, bị qu/ấy r/ối.

Trước đây tôi chưa từng được gọi bằng cái tên này, tôi từng được gọi là Kiều Chiêu Địch, tôi cũng cảm thấy cái tên này rất buồn cười, trước năm tôi bốn tuổi, tôi là Tô Thanh Tiêu.

Tôi thấy chẳng có gì đáng để cười đùa hay bàn tán ở đây cả.

Bởi vì lúc bị b/ắ/t c/óc, tôi mới chỉ có bốn tuổi, tôi không thể làm gì khác.

Hiện tại tất cả các bạn lại đem sự b/ất l/ực không thể phản kháng của tôi lúc bốn tuổi ra để cười cợt sao?

Tôi muốn giải thích hai điều.

Một, tôi không bị x/âm h/ại, hai, tôi chưa từng ph/á th/ai.

Tôi đã bảo vệ bản thân rất tốt và không chịu bất kỳ tổn thương nào khác ngoài việc bị đ/ánh, bị đói và bị mắ/ng ch/ửi.

Nhưng tôi hy vọng, khi những điều đó xảy ra, mỗi một cô gái đều có thể tự bảo vệ mình, không bị l/ừa g/ạt hay b/ức h/ại, một khi gặp phải, nhẹ thì đ/ánh hắn vào viện, nặng thì đ/ánh ch*t luôn cũng được.

Đừng sợ hãi, sợ hãi sẽ cho kẻ gi/an có cơ hội.

Về phần những học sinh khác, tôi hy vọng mấy người biết đường im lặng, đừng tùy tiện thể hiện chỉ số IQ khủng khiếp và phẩm chất ganh gh/ét của mình, đem vết s/ẹo của người khác ra làm thức ăn mà xâu x/é thành chuyện gi/ật gân không khiến mấy người trở nên vĩ đại hơn trong mắt người khác, khiến họ cảm thấy ngưỡng m/ộ, tôi chỉ cảm thấy các người thật ki/nh t/ởm.

Tôi là Tô Thanh Tiêu, nếu còn để tôi nghe thấy bất kỳ lời bẩn thỉu nào thốt ra từ mấy người, tôi gặp một lần đ/á/nh một lần còn khuyến mãi thêm một bộ bài tập. Cuối cùng, tôi xin cảm ơn em gái Tô Thanh Vân đã điểm xuyết thêm về thân thế của tôi và đem đi quảng bá, em đúng cô em gái tốt của chị.

Còn nữa, đừng cảm thấy đồng tình cho tôi, bởi vì tôi là người may mắn.”

Chỉ cần bạn đủ thờ ơ và rộng lượng thì không ai có thể làm tổn thương bạn.

Cô không sợ bất kỳ tin đồn nào, nhưng cô sợ mình không có dũng khí đối mặt trực tiếp với khó khăn.

Lạc Thiên Siêu đứng ở cửa phòng phát thanh, cùng hai người phát thanh viên nhìn nhau.

Giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực của Tô Thanh Tiêu vang vạng bên tai, anh không thể giải thích được cảm giác của bản thân, tóm lại, tuyệt đối không bao giờ đem chuyện thân thế của cô ra làm cuộc trò chuyện sau bữa cơm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm