Phòng Triển Lãm Không Người

Chương 12

25/12/2023 12:57

Rất nhanh sau đó màn hình xuất hiện bình luận hỏi thay tôi:

“Có chuyện gì vậy?”

“Có ý gì thế?”

“Chẳng phải là lấy vé trọn gói sao?”

Bình luận của người kia lại nhanh chóng được đẩy lên trên cùng:

“Ai bảo với mấy người là vé màu đen là vé trọn gói? Mấy người thấy trên vé viết thế bao giờ chưa? Có phải mấy người quên hết là tấm vé màu đen đó ở đâu ra rồi đúng không?”

“Tấm vé đó c/on m/ẹ nó được lấy từ tay của nhân viên, chính là cái người mặc đồ đen và ngồi ở trong quầy b/án vé đó!”

“Nhưng người ta đã viết rõ ràng ở quầy b/án vé là không hề có một nhân viên nào cả rồi mà!”

“Thế nên chủ phòng chó má nên đ/ốt vé ngay lập tức và mau chóng chạy đi, thế nhưng anh ta không những không chạy mà còn giao vé ra rồi vào tham quan từ lối vào C1.”

“Điều thứ sáu viết cái gì nào? Lối vào C1 không phải là lối vào dành cho người tham quan, mà là dùng cho “Tác phẩm triển lãm về nhà”. Cái vé màu đen đó là dành cho tác phẩm triển lãm xin nghỉ rồi sau khi trở lại thì sẽ đi vào từ cổng C1, rồi lập tức đi tìm cái gọi là nhân viên quản lý đó để trả phép…”

“Chủ phòng mau chạy đi, tôi cứ cảm thấy anh mà ở đó thêm nữa thì anh sẽ biến thành tác phẩm triển lãm ở đó sớm thôi…”

“Anh đã vi phạm quy định rồi.”

Không biết có phải bị những bình luận trên màn hình dọa sợ hay không mà phòng phát sóng trực tiếp của tôi bỗng nhiên trở nên trống không trong một thời gian ngắn, không có một người nào có thể nói gì.

Mồ hôi lạnh trên trán tôi thi nhau túa ra, càng nghĩ càng cảm thấy lời người kia nói có lý.

Quay đầu nhìn về bên phải, con đường tối om, không nhìn thấy điểm cuối là cái gì, không biết có phải do tác dụng tâm lý của tôi không mà tôi cứ luôn nghĩ rằng có một con quái vật được gọi là “nhân viên quản lý” đang ngồi ở đầu bên kia, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi.

“Mẹ nó có lý thật đấy, ông đây phải chạy ngay thôi, chạy tới Nhà Truyền Thống đã rồi tính tiếp!”

“Cho dù đầu bên kia là thứ tà môn gì, q/uỷ Trung Quốc không sợ người Trung Quốc, thì cũng cũng còn hơn là ở cái Nhà Phương Tây rá/ch nát này!”

Vừa nói, tôi vừa lập tức chạy về phía bên trái, thậm chí đến những thứ trong cái tủ kính trước mặt tôi cũng không buồn nhìn thêm một cái.

Rất nhanh sau đó, tôi đi vào hành lang bên tay trái, hành lang rất dài, nhưng quanh co, trên đất còn rải tấm thảm màu đỏ tươi, tôi phát hiện ra ở bức tường bên tay trái lối vào hành lang có treo một tấm biển viết đầy chữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công chúa và Kỵ sĩ

Chương 7
Tôi ghét Lục Gia Ngôn từ nhỏ. Ghét cái cách cậu ta đột ngột dọn vào nhà tôi, ghét cậu ta chia sẻ sự quan tâm của bố dành cho tôi. Tôi ghét việc mỗi khi bị tôi bắt nạt, cậu ta luôn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Sau này, tôi vô tình phát hiện cậu ta đang làm chuyện xấu trong phòng tắm với tấm ảnh của một cô gái. Vì vậy, tôi đắc ý cầm tấm ảnh vừa chụp được để uy hiếp cậu ta: "Nếu không muốn bị người khác biết thì cút khỏi nhà tôi đi." Thế nhưng, trong mắt cậu ta không hề có chút hoảng loạn nào khi bị phát hiện. Ngược lại, cậu ta còn hỏi tôi: "Làm thế nào mới có thể không ghét tôi nữa?" Tôi cười đầy tinh quái, cố tình muốn cậu ta phải xấu hổ: "Vậy cậu cởi ra rồi để tôi chụp thêm hai tấm nữa đi." Ngay khi tôi tưởng rằng mình đã uy hiếp được cậu ta, cậu ta lại cúi đầu cười một tiếng: "Được thôi."
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6