Bên nhau tới già

Chương 5

30/08/2024 21:33

10.

Ta sững sờ.

Rồi sau đó như bị cái gì chọc phải, ta gập người ôm chân trước ngựk.

Vùi mặt vào đầu gối, sau một lúc không nói nên lời, ta mới chân thành tha thiết mở miệng: "A Vô, lời ta bảo ở rể là lời nói đùa thôi, ngươi chớ cho là thật.”

A Vô nghe vậy thì cười cười.

Hắn viết: Ta biết mà, tín vật đính ước cũng chỉ là lời nói đùa thôi, ngọc lạnh là để cảm ơn A Nguyệt đã c/ứu ta.

Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Sao không nói sớm, làm ta gi/ật nảy mình.

Nâng mắt lên nhìn, nắng sớm mông lung chiếu vào sườn mặt của A Vô, hệt như hổ phách, trông rất đẹp mắt, làm cho ta nổi lên tâm tư đùa giỡn.

Dùng chân trần chạm vào ngựk hắn, cái chuông trên mắt cá chân vang lên “đinh đang”.

“Này, từ trước đến nay chân của các cô nương là thứ không thể để cho người ngoài nhìn thấy, ngươi không chỉ nhìn mà còn đụng vào, ngươi tính chịu trách nhiệm với ta như thế nào đây?"

A Vô nhếch môi, ánh mắt sáng quắc.

Biểu cảm của hắn như tắm mình trong gió xuân, nhưng vô thức làm cho ta rùng mình, có cảm giác như ta đang bị con dã thú khủng bố nào đó theo dõi.

Lần này, hắn vuốt nhẹ từng đường nét trên mu bàn chân mẫn cảm của ta, nhẹ nhàng viết lên.

- Ừm, ta sẽ phụ trách.

- Nàng muốn như thế nào, ta sẽ làm như thế đó.

Ta lại bị nghẹn lời.

… Chuyện gì đây?

Rõ là ta đang tính đùa giỡn hắn cơ mà, sao bây giờ người đỏ mặt lại là ta nhỉ?

11.

Còn cách Giang Nam ba ngày đi đường.

Ban đêm, xe ngựa dừng bên một con suối lạnh trong rừng, ta ngửa đầu nhìn chằm chằm ánh trăng sáng tỏ trên cao, đột nhiên lòng bàn tay cảm thấy ngứa ngáy.

Cúi đầu, là A Vô đang viết chữ.

Hắn hỏi ta, vì sao muốn tới Giang Nam?

Ta ngáp một cái, miễn cưỡng nói: “Tới gi*t người, để lấy danh phận về cho mẹ ta.”

Ánh mắt A Vô khẽ nhúc nhích, lại hỏi ta muốn gi*t ai.

Ta không trả lời.

Tuy rằng A Vô là người c/âm, không có miệng để làm lộ bí mật, nhưng nói cho cùng, chúng ta cũng chỉ là người xa lạ bèo nước gặp nhau.

Khi đến Giang Nam, hắn quay về Quán Oanh Yến, còn ta hội hợp với đội ám vệ, từ đây từ biệt, quên nhau trong giang hồ.

Nghĩ đến đây, ta nhìn trăng khuyết trên trời, không khỏi thở dài:

"Muôn vàn thế gian, con người như con kiến hôi, vì sao chúng ta có thể gặp nhau? Là bởi vì duyên sao…”

A Vô ngồi bên cạnh ta, bóng dáng của hai chúng ta giao nhau, tựa như một đôi tình nhân dựa sát vào nhau.

Nghe ta nói vậy, hắn lắc đầu, viết một chữ.

Nét viết hơi nhiều, nhất thời ta không nhận ra đó là chữ gì, tính mở miệng hỏi lại đột nhiên nghe thấy –

Trong rừng rậm đen nghịt vang lên một tràng tiếng sột soạt, ta không kịp phản ứng, chỉ thấy một bóng đen từ trên trời giáng xuống, ki/ếm quang đ/ập thẳng vào mắt!

Không xong, có người đá/nh lén!

Ta đẩy A Vô vào xe ngựa, rút ki/ếm nhảy lên.

Đối phương mặc áo đen, thân thủ rất lợi hại, ta quấn lấy hắn ta một lúc lâu mới tìm được sơ hở, ch/ém liền mạch vào hai cánh tay của hắn ta, mũi ki/ếm sắc bén chĩa thẳng vào mệnh môn –

Bị hắn ta khéo léo tránh thoát!

Sau đó, mấy chục phi tiêu từ trong bóng tối tuôn ra, mũi nhọn chỉ về phía đằng sau lưng không có chút phòng bị của ta.

Tên cẩu tặc này chơi đểu!

Ta đổi thành tư thế phòng ngự, nhưng vẫn không kịp, đang tuyệt vọng chờ đợi đ/au đớn ập đến, đột nhiên trước mắt có một bóng đen nhảy ra.

Là A Vô, hắn chắn trước mặt ta, bị phi tiêu ghim vào cơ thể.

Tên cẩu tặc đó chạy trốn vào sâu trong rừng.

Nếu như bình thường, chắc chắn ta sẽ đuổi theo hắn ta, so chiêu đến mức ngươi ch*t ta sống, nhưng giờ phút này ta không rảnh bận tâm, túm lấy cổ áo A Vô cả gi/ận nói: "Ngươi bị ngốc hả? Sao lại chui ra đây?”

Tuy rằng rất đ/au, nhưng A Vô vẫn cười lấy lòng, bảo ta đừng nhíu mày.

Lưỡi ta như nếm được vị đắng ngắt, cúi đầu quan sát vết thương của hắn.

Cổ A Vô thon dài, đẹp tựa thiên nga, nhưng hôm nay trên đó lại có mấy vết m/áu bị phi tiêu sượt qua, hình như dưới làn da có sinh vật dạng sợi gì đó đang hoạt động.

Trong tay ta còn nắm tấm vải ta x/é từ trên người tên thích khách kia xuống, tập trung quan sát, đúng là hoa văn của Đông cung.

Trong nháy mắt lòng ta rất lo/ạn.

Tên đó là do Thái tử phái tới.

Chẳng lẽ kế hoạch ám sát của Quý Quân Hạc đã bại lộ? Thái tử phái binh tới gi*t người diệt khẩu?

Đang phiền lo/ạn, chợt cảm thấy có một cánh tay nóng bỏng sờ lung tung lên người ta, tựa như dây leo quấn lấy ta.

Ta lạnh mặt cúi đầu.

Vừa vặn đối diện với đôi mắt tràn đầy tình dục, ướt át vô tội của A Vô.

12.

Hợp Hoan Cổ...

Là! Hợp! Hoan! Cổ!

Tên thích khách chó ch*t này, trên ám khí không bôi kịch đ/ộc, mà cho dính cổ trùng!

Suy nghĩ nháy mắt bị c/ắt ngang, mặt ta dại ra bị tiểu người c/âm kéo xuống, cứ thế ngã vào lòng hắn.

Nóng quá.

Sóng triều ùn ùn kéo đến, ch/ôn vùi ta.

“Đừng...”

A Vô từ trước đến nay ôn nhu, nay lại giống như dã thú bị nh/ốt lâu trong lồng, đang đấu đ/á lung tung, phải dùng tới lực tự chủ rất lớn mới buông được ta ra.

Hắn vén mái tóc đen rũ xuống trán lên, bình tĩnh nhìn ta.

Sau đó x/é áo ra, đi về phía dòng suối lạnh quanh quẩn sương m/ù.

Ta ngồi dậy, thấy A Vô đứng trong dòng nước suối, bóng lưng tịch mịch.

Hắn đang cố hạ nhiệt độ, ép bản thân tỉnh táo.

B/ệnh nặng mới khỏi, cứ vậy thì hắn sẽ ch*t.

Ta nhận mệnh nhắm mắt lại, nghĩ thầm, vận mệnh này, hóa ra là muốn khóa ch/ặt ta và A Vô lại với nhau.

Đêm dài yên tĩnh, giọng nói của ta cực kỳ rõ ràng:

“A Vô, qua đây.”

“Ta trị cổ cho ngươi.”

A Vô không để ý đến ta.

Ta lại nói:

“Qua đây, nếu không ta sẽ không cần ngươi nữa.”

Lúc này hắn mới có chút phản ứng, quay lưng lại, đáng thương vô cùng mà nhìn ta.

Ta giang cánh tay ra, lần đầu tiên trong đời làm nũng: "Lạnh, ôm một cái đi.”

A Vô đứng trong nước suối lạnh quá lâu, lâu đến mức nhiệt độ cơ thể đã hạ xuống, nhưng giờ cơ thể hắn lại nóng đến mức đỏ bừng lên.

Cuối cùng hắn cũng đi về phía ta, từng bước từng bước nặng nề. Lòng bàn tay nóng bỏng di chuyển xuống, nắm ch/ặt lấy mắt cá chân của ta.

Ban đêm không có gió, tuyết trên cành cây thông lại rơi xuống rào rạt.

Cái chuông tự tay A Vô buộc lấy, cứ thế vang lên suốt cả đêm.

13.

Ta sắp ch*t rồi.

Trong không gian nhỏ hẹp xuân triều dào dạt, ánh sáng xuyên thấu qua rèm cửa xe, không phân biệt rõ là sáng hay là chiều.

“… Đủ rồi.”

“Ta thật tình không làm nổi nữa… Ngươi, ngươi khá hơn chút nào chưa?"

Tiếng ta khàn đến mức không nghe nổi nữa.

Đáp lại ta, là nụ hôn trượt dài từ chóp mũi đến tận khóe môi.

Cảnh xuân chợt lộ, mái tóc dài của A Vô xõa tung, mái tóc ướt đẫm mồ hôi rủ xuống trước nốt ruồi chu sa, hai má phiếm hồng như có b/ệnh, hắn dùng cặp mắt phượng động lòng người kia bình tĩnh nhìn ta.

Hắn mỉm cười, lắc đầu.

Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Chim bay bị kinh động, sương m/ù bao phủ lấy chiếc xe ngựa lắc lư không ngừng.

Mười ngón tay đan vào nhau, vĩnh viễn không rời xa nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Tôi Không Còn Kiểm Soát Bạn Trai Nữa

Chương 17
Tính chiếm hữu của tôi cực kỳ mạnh. May mà bạn trai tôi rất ngoan. Điện thoại tùy ý tôi kiểm tra, đi đâu cũng báo cáo cả ngày, đến chó cậu ấy cũng giữ khoảng cách hai mét. Thế nhưng trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một giọng nói tự xưng là hệ thống. Tôi không để tâm, nhưng Tạ Tích thật sự bắt đầu trở nên khác thường. Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi đôi khi xuất hiện vẻ mất kiên nhẫn. [Nam chính vốn không yêu cậu, cậu ấy mắc chứng rối loạn nhận thức cảm xúc. Chỉ có thụ chính mới có thể dạy cậu ấy thế nào là tình yêu lành mạnh thật sự. Cậu, một người qua đường Giáp không biết từ đâu chui ra, mau tự giác rời đi đi!] Cậu ấy bắt đầu né tránh những đụng chạm của tôi. Mỗi khi gặp thụ chính mà hệ thống nhắc đến, cảm xúc vốn luôn ổn định của cậu ấy lại mất kiểm soát. Tôi sợ đến mức ham muốn kiểm soát lập tức biến mất, ngay trong đêm thu dọn đồ bỏ chạy. Ba ngày sau, hệ thống đột nhiên khóc lóc xuất hiện: [Cậu mau quay về đi! Thụ chính biết tên nam chính điên kia lén gắn thiết bị định vị lên người cậu nên vẫn luôn muốn giúp cậu trốn khỏi nanh vuốt của hắn. Bây giờ cậu ta bị hắn bắt cóc rồi!] Tôi tức giận dạy dỗ cậu ấy suốt cả đêm, cảnh cáo cậu ấy không được phép nhìn người khác thêm một lần nào. Nhưng ngày hôm sau, tôi lại nhìn thấy nhật ký của cậu ấy: [Phiền chết đi được, tại sao con khốn kia cứ nhất định phải quấy rầy chúng ta? Thật muốn giết cậu ta.] Tôi: ?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
8.61 K
Giếng Đổi Con Chương 7