Kỳ Phàm Âm vẽ trận Âm Dương trên mặt đất, rạ/ch một đường trên cánh tay tôi. M/áu hòa theo gió cát chảy vào trận.

Sát khí ngưng tụ, trận Âm Dương cần hội tụ đủ thiên thời - địa lợi - nhân hòa, thiếu một không được.

Chẳng mấy chốc, từ dưới hố sâu vọt lên ti/ếng r/ên rỉ thảm thiết của một người đàn ông.

Kỳ Phàm Âm nhét bức tranh La Hán ngồi thiền vào ng/ực tôi, kéo tôi và Đại Cước cùng nhảy vào trận Âm Dương, lấy thân mình nhập cuộc.

Kỳ Phàm Âm nói, bức tranh kia chỉ là chiếc chìa khóa mà thôi.

Trong trận Âm Dương, yêu tăng bị nh/ốt trong hỗn độn, dùng ánh mắt như muốn gi*t người nhìn tôi và Kỳ Phàm Âm hết lần này đến lần khác trong im lặng.

“Nước sống không phạm nước giếng, sao cô lại can thiệp vào chuyện của tôi?” Bộ mặt ngạo mạn của ông ta khiến Kỳ Phàm Âm vô cùng khó chịu.

Tôi cũng h/ận không chịu nổi, cảm thấy ông ta không hề có chút giác ngộ nào của kẻ tù nhân, liền vả cho ông ta mấy cái t/át đôm đốp. Lập tức cảm thấy trong lòng khoan khoái.

Kỳ Phàm Âm nói nơi này là vùng đất hư không, nơi cư ngụ của những quái vật không phải người không phải q/uỷ, không vào được luân hồi. Đây là thế giới oán h/ận ngưng tụ từ sát khí và lệ khí nồng đặc.

Thông thường không có cơ duyên đặc biệt thì chúng ta không thể vào được đây.

Hôm nay có được chìa khóa tới nơi này cũng là một loại nhân duyên.

Kỳ Phàm Âm nói những lời này trong hưng phấn, đầu mũi đã lấm tấm mồ hôi.

“Siêu độ hết linh h/ồn oán h/ận trong thế giới này, công đức của ta sẽ tăng lên bao nhiêu đây, không dám nghĩ đến.”

Cô ấy lẩm bẩm: “Thật sự không dám nghĩ tới.”

Nhìn thấy cô ấy đột nhiên bật cười, hơi thở trong lòng tôi thầm lắng xuống.

Mọi chuyện vẫn còn c/ứu vãn được, phải không?

Yêu tăng này đã phát hiện có người phá hoại chuyện của ông ta.

Ông ta đã trốn vào đây từ trước.

Rất thông minh.

Nhưng cũng thật không may, ông ta gặp phải Kỳ Phàm Âm.

Về sau Đại Cước nói với tôi, bà nội anh ta chính là Sơn Thần. Sau khi lập quốc, động vật không được phép thành tinh, những vị thần như cô ấy càng trở nên hiếm hoi vô cùng.

Phần lớn đều ẩn cư hoặc đã hóa thành tiên rồi.

Tôi không hiểu, anh ta lại nói: “Có lẽ là do trời yên biển lặng, thế gian thái bình, không cần thần nữa rồi!”

Vì vậy sự tồn tại của Kỳ Phàm Âm lại càng quý giá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm