Tôi liếc mắt nhìn một cái, x/á/c nhận ngũ quan của hắn giống bảy tám phần với tên sắc q/uỷ đã quấn lấy tôi trong màn đêm mờ mịt kia.
Tôi nhận ra ngay bộ quần áo hắn mặc —
trong tủ đồ riêng của Tần Khác, có một bộ giống hệt, hàng xa xỉ đỉnh cấp.
Người này tuyệt đối không đơn giản.
Tôi và Ninh Sinh, một trước một sau, hợp sức khiêng hắn về nhà.
Ninh Sinh liếc nhìn người đàn ông xa lạ nằm trên giường, ghé sát tai tôi thì thầm:
“Anh ơi, hắn là dòng m/áu b/án thú – b/án nhân loại.”
Tôi hơi kinh ngạc, cởi lớp áo dính m/áu của hắn ra, quả nhiên thấy trên người mọc ra lông vũ đen ánh kim, mang đặc trưng của loài thú có cánh.
“B/án thú… b/án nhân loại?”
Ninh Sinh rất kiên nhẫn giải thích:
“Là người khi suy yếu sẽ bộc lộ hình thái thú nhân. Dòng m/áu này cực kỳ hiếm. Em chỉ từng thấy khi còn học ở học viện quân sự. Tỷ lệ sinh tồn của sự kết hợp giữa người và thú chưa tới 5%, mà số còn sống cũng đều có vấn đề ít nhiều.”
“Dù sao hắn vẫn mang huyết thống thú nhân, mà chính phủ đang truy quét thú nhân. Có cần giao hắn cho chính phủ xử lý không?”
Tôi do dự một chút.
“Chưa cần.”
Ninh Sinh có vẻ tủi thân, kéo nhẹ tay tôi:
“Anh… vậy anh còn ph/á th/ai không?”
Bắt được chó đàn ông thì liên quan gì đến việc tôi phá hay không phá?
Dù nghi hoặc, tôi vẫn đáp:
“…Ừ.”
Sắc mặt Ninh Sinh lập tức khá hơn hẳn.
Đúng lúc đó, người trên giường ho ra m/áu, cố gượng dậy ngăn cản:
“Không được! Không được ph/á th/ai!”
Tôi quay lại nhìn người đàn ông đang cố níu một hơi thở như bị kéo từ cõi ch*t về, khẽ cau mày:
“Tại sao?”
Hắn lập tức nghẹn lời.
Dù hắn là cha ruột của đứa bé, nhưng từ đầu đến cuối không hề biết sự tồn tại của nó, cũng chưa từng chăm sóc tôi.
Giờ hắn không có bất cứ tư cách nào can thiệp vào quyết định của tôi.
Hắn cúi mắt, im lặng hồi lâu mới tìm được một lý do tạm chấp nhận được:
“Tôi biết… đây là con của chúng ta.”
“Nó rất ngoan, ở trong bụng em cũng rất ngoan, chắc chưa từng làm em khó chịu.”
“Quan trọng nhất là… sinh ra nó là của em. Tôi sẽ không tranh giành.”
“Ồ, nói trắng ra là anh không muốn chịu trách nhiệm chứ gì.”
Tôi ngẩng đầu, lạnh nhạt nói:
“Theo Tuyên bố Liên hợp Người – Thú trong Luật Bảo vệ Omega, dù anh là thú nhân, tôi cũng có thể kiện anh đến ch*t, tin không?”
Người đàn ông xa lạ: ?
Bàn tay to mang theo thương tích của hắn kéo tôi vào lòng:
“…Tôi không nói là không chu cấp. Tôi sẽ trả tiền nuôi dưỡng, tiền dinh dưỡng, thuê người tốt nhất chăm sóc. Vợ và con, tôi đều muốn.”
Omega hạ đẳng vốn đã khó thụ th/ai.
Nếu phá đứa bé này, sau này khả năng mang th/ai sẽ càng thấp.
Có thể mang th/ai một lần đã chứng minh đối phương cấp bậc cực cao.
Nếu thật sự dựa được vào một thú nhân cấp cao…
Có lẽ cả đời cũng không cần lo bị Tần Khác bắt lại.
Nếu hắn chịu trách nhiệm, tôi không có lý do để từ chối.
Nhưng tôi vẫn lắc đầu rất kiên quyết.
“…Tôi không phải vợ anh.”
Dù tôi sợ Tần Khác đến ch*t, nhưng với tư cách Omega trên danh nghĩa của anh ta, biết rõ anh ta chưa ch*t mà vẫn dây dưa cùng lúc với ba Alpha, thì quá vô ơn rồi.
Ít nhất năm đó, cái ch*t của anh ta — dù vô tình — cũng c/ứu tôi một mạng.
Không biết vì sao, khi nghe câu này, ánh mắt người đàn ông kia tối sầm lại.
Hắn nghiến răng, nói đúng một chữ:
“Được.”
Ngay sau đó, ánh mắt hắn nhìn sang Ninh Sinh, gần như muốn gi*t người.
9.
Trong nhà, chỉ có Ninh Sinh là Alpha có thể làm việc nặng.
Nhưng đứa bé và “vợ” đều không phải của cậu ấy, tôi cũng không tiện cứ làm phiền — như vậy quá ti tiện.
Người đàn ông xa lạ hiện tại kinh mạch tổn thương, chỉ nằm trên giường, một tấm séc miệng không nuôi sống nổi ai.
Vì thế, tôi quyết định ra ngoài đổi chút đồ sinh hoạt.
Không ngờ vừa đổi được mấy ống th/uốc ức chế, đã có người chỉ thẳng vào tôi mà hét lên:
“Trên người cậu có lông vũ của thú nhân kìa!”
Ch*t rồi!
Tim tôi thắt lại.
Hai ngày nay đúng lúc th/ai kỳ nh.ạy cả.m nhất, tôi gần như dính lấy người đàn ông kia.
Khó tránh khỏi dính phải chút lông vũ.
Tên khốn đó thích cắn cổ tôi — chỗ yếu nhất — bắt tôi dạng chân cho hắn cọ lo/ạn.
Tôi đ/au thì cắn lại lông của hắn, lông lại dựng đứng càng hưng phấn.
Trong nhà dính vài sợi lông bẩn là chuyện khó tránh.
Tôi quên mất con người và thú nhân th/ù địch cực độ.
Tiếng hét quá lớn, lập tức kéo cả đám người vây lại.
“Hắn chính là thú nhân gi*t đồng bào chúng ta à?”
“Nửa người nửa thú mà dám trà trộn vào đây?”
“Chính cái dòng m/áu bẩn này làm Tần Khác thượng tướng trọng thương mất tích ngoài tiền tuyến! Con tôi vẫn còn ở đó!”
Ngay cả chó đi ngang cũng hùa theo: “Gâu gâu gâu!”
“Chó nhà tôi mũi thính nhất! Nó x/á/c nhận huyết thống rồi, không oan đâu!”
Một quả trứng ném tới, tiếp đó là mấy lá rau.
Thứ mà chó cảm nhận được, không chỉ là lông vũ tôi vừa vội gỡ xuống, mà còn là dòng m/áu thú nhân chỉ còn một phần tư trong bụng tôi.
Tôi muốn rời đi, nhưng bị đám đông đẩy qua đẩy lại.
Bụng đ/au quặn:
“Tôi không phải… các người đừng…”