Ba ngày.
Ba ngày sau, Túc Vũ cuối cùng cũng buông tha cho tôi.
Thời kỳ nh.ạy cả.m đã qua.
Sở Tịch được thả ra.
Cô ấy đứng ở cửa, nhìn tôi một cái.
Rồi cô ấy đi.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Tôi biết hôn sự coi như xong đời.
Túc Vũ đã c/ắt đ/ứt bậc thang để tôi leo lên cao.
Tôi h/ận hắn.
H/ận đến tận xươ/ng tủy.
Nhưng hắn lại rất hạnh phúc.
Hắn gác chân tôi lên vai mình, cúi đầu nhìn gương mặt tôi.
"Trưởng quan, ở bên em đi. Em cũng có thể giúp anh leo lên cao mà..."
"Giẫm lên em mà leo lên."
"Được thôi."
Tôi tủm tỉm gật đầu.
"Cởi trói cho tôi."
Hắn tháo dây trói.
Tôi giả vờ, cười với hắn, dịu dàng với hắn, đối xử tốt với hắn.
Tháng đó, hắn tưởng rằng tôi thật sự muốn ở bên hắn.
Lúc quấn quýt, hắn sướng đến mức đồng tử mất tiêu cự, ngửa đầu, trong cổ họng tràn ra những tiếng thở dốc khàn đặc, miệng lầm bầm gọi tên tôi.
"Trưởng quan... Trưởng quan... Chung Liên..."
Ngay lúc hắn hạnh phúc nhất.
Tôi đ/âm hắn một nhát.
Ng/ực phải, tránh chỗ hiểm.
Hắn cúi đầu nhìn con d/ao cắm trên ng/ực, rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi.
Biểu cảm đó tôi đã nhớ rất lâu.
Hắn cười càng sướng hơn.
Khóe miệng nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng, đôi mắt cong cong.
"Không hổ là người có thể lên giường với em, đúng là thú dữ."
Câu này, là khen ngợi.
Nhưng nghe chẳng lọt tai chút nào.
...Sự bi/ến th/ái của hắn, vượt xa nhận thức của tôi.
Tôi không hiểu tại sao mình lại không đ/âm ch*t hắn.
Có lẽ là không muốn.
Cũng có lẽ là không dám.
Hoặc là vì một lý do nào khác.