Trống da người

Chương 5

28/12/2023 18:02

Phòng phẫu thuật khoa phụ sản của bệ/nh viện thành phố.

Tôi tìm được nơi này là nhờ dựa theo gợi ý của đĩa la bàn.

Trong phòng phẫu thuật, tiếng kêu thét của phụ nữ tràn ngập sự đ/au đớn.

Là cô cả.

Bà ta mang th/ai không quá bảy tháng, lại nhiễm phải á/c khí từ cái trống da người kia.

Ừm, thế nhưng tôi vẫn mong bà ta có thể sinh ra con người bình thường.

Tôi vừa nghĩ như vậy, trong phòng sinh đột nhiên vọng ra từng tiếng hét ầm của y tá, ngay sau đó là tiếng vang nặng nề do cơ thể người ngã xuống đất.

Đến rồi.

Tôi đẩy mở cửa phòng sinh ra, vòng qua y tá ngất xỉu, bước nhanh đến bên cạnh giường phẫu thuật.

Trên giường, cô cả yếu đuối ngất xỉu, dưới thân là một vũng m/áu đỏ, giữa chân là một vật hình người với tứ chi, mơ hồ có thể nhìn thấy đó là một bé gái.

Chỉ có điều, cả người bé gái này không có da phủ lấy, thoạt nhìn đều là m/áu thịt lẫn lộn.

Giống như cảm nhận được ánh mắt của tôi, bé gái kia đột ngột mở bừng mắt, trong nháy mắt, một luồng á/c khí vọt ra khỏi con ngươi đen lòm của nó.

Khóe môi của bé gái cong lên một độ cong kỳ lạ, tiếp đó, một giọng nói trẻ con sắc bén vang lên: “Hì hì, cô, là tới… tặng da cho tôi sao?”

Tôi bắt quyết bằng một tay, thanh khí xung quanh tự động ngưng tụ về phía tôi, ngăn chặn á/c khí đang ào ào tuôn ra.

“Hì hì, hì hì hì…”

Từng tràng cười q/uỷ dị như gai đ/âm rá/ch màng nhĩ không ngừng vang lên.

Tôi “xùy” một tiếng, móc ra bông đã chuẩn bị từ lâu từ trong túi, nhét vào lỗ tai.

Thế giới đã yên tĩnh trở lại.

Tôi đứng ở giữa thanh khí, sau khi thở phào, ung dung bình tĩnh đi qua chỗ bé gái.

Nó ngừng cười, nhìn chòng chọc vào tôi, tức gi/ận nói: “Cô, vì sao không nói chuyện? Tôi bảo cô đưa da, cho tôi!”

Ây dà, người nhỏ mà tính cách tệ thế nhỉ.

Tôi vung bùa chú cấm nói lên miệng nó.

Thứ này ưm ưm a a hồi lâu mới nhận ra miệng mình đã bị bịt lại.

Vì vậy nó thẹn quá hóa gi/ận vung vẩy hai tay, đứng dậy nhảy xuống khỏi giường bệ/nh tựa như kỳ tích, cắm đầu dùng hết sức lao về phía tôi, giống như là muốn dùng đầu để đụng ch*t tôi vậy.

Được đấy, còn biết thiết đầu công à, tự học thành tài là đây rồi.

"Hai cái chân vừa ngắn vừa cong mà nhanh đấy nhỉ."

Tôi bật cười, không nhanh không chậm giơ chân phải, ngăn cái đầu nhỏ của nó lại.

Thứ này khí phách ngang ngược là thế, nhưng tôi dùng một chân chặn nó lại cách một mét, chân tay nó ngắn ngủi nên chẳng thể nào với tới.

Ha ha ha, có chút buồn cười đấy.

Đứa bé này khi sinh ra e là quên mang theo trí thông minh rồi, cũng không biết là di truyền từ ai nữa đây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8