Đây có vẻ là một con số khổng lồ, nhưng đối với tôi chẳng có chút sức hút nào.
Ngay cả số tiền làm vệ sĩ trước đây, tôi cũng đem hết cho cha mẹ những đứa trẻ ở b/ệnh viện nhi.
Lúc cưới vợ, tôi thậm chí còn không m/ua nổi bộ vest.
May mà vợ không bận tâm chuyện tôi ăn bám, còn bảo đàn ông có tiền là sinh hư, không tiền là dễ kiểm soát nhất.
Gấu rất dễ nuôi, cũng rất vui lòng được anh ấy kiểm soát.
Vài tháng sau, tại b/ệnh viện, nàng công chúa gấu của tôi chào đời.
Con bé rất xinh đẹp, trông rất giống vợ.
Vợ tôi rất khỏe mạnh, nhờ sử dụng kỹ thuật y tế tiên tiến nhất nên không phải chịu đựng đ/au đớn gì.
Trái tim treo ngược mấy tháng nay của tôi cuối cùng cũng được đặt về chỗ cũ.
Đêm đó tuyết cũng rơi, trong phòng vô cùng ấm áp.
Ký ức tuyệt vọng nhất ngày nào, cuối cùng đã được thay thế bằng sự ấm áp.
Tôi túc trực bên giường vợ, bế nàng công chúa gấu của mình, nhìn mãi mà chẳng thấy chán.
Hệ thống xuất hiện lần cuối cùng.
[Tạm biệt ký chủ gấu của tôi, dù việc ràng buộc với anh là sai lầm lớn nhất của tôi, nhưng rất vui vì đã được phục vụ anh]
[Tôi phải đi ràng buộc người khác đây, tiếp tục thay đổi vận mệnh của các nam chính]
[Anh hãy sống thật tốt những ngày còn lại với vai phản diện nhé]
Vợ tôi cũng nghe thấy, anh ấy chạm nhẹ vào đôi má hồng hào của công chúa gấu, rồi hỏi tôi.
"Em không hỏi xem nó định ràng buộc ai à?"
Tôi hôn vợ một cái, rồi nhìn công chúa gấu, lòng nở hoa.
"Mặc kệ nó ràng buộc ai, chỉ cần đừng động vào vợ yêu của em là được."
Ở thế giới này, cuối cùng tôi cũng đã có những người mà mình nhất định phải bảo vệ.
Hơn nữa lần này, tôi đã có thể bảo vệ được họ rồi.