Nuôi quỷ

Chương 5

24/11/2024 09:00

Chỉ thấy tòa nhà dân cư vừa rồi vẫn còn sáng đèn giờ lại giống như một ngôi nhà m/a.

Tường nhà loang lổ nứt nẻ, thậm chí còn hiện lên những vệt m/áu loang lổ mờ mờ.

Đáng sợ hơn là trên tường có một thứ giống người mà lại giống nhện, với đầu trẻ sơ sinh xanh tím đang quay ngược 180°, dùng cả tứ chi bò đi rất nhanh.

Đó hẳn là con tiểu q/uỷ mà người đàn ông trung niên kia đã nuôi.

Dường như nhận thấy chúng tôi có thể nhìn thấy nó, tiểu q/uỷ vặn vẹo đầu, phát ra tiếng cười khè khè quái dị với chúng tôi.

Cậu thiếu niên mặc đồng phục lập tức nép ra sau lưng tôi, chỉ ló mỗi đầu qua vai tôi.

"Đại sư, có q/uỷ!!"

Đội trưởng Lưu cũng bị dọa đến mức lùi lại hai bước, nhưng rất nhanh sau ông ấy đã phản ứng lại, rút sú/ng b/ắn đoàng đoàng hai phát vào tiểu q/uỷ, nhưng đạn đều xuyên qua cơ thể nó.

Chỉ trong chớp mắt, tiểu q/uỷ đã bò đến cửa cầu thang. Nhưng hình như nó có chút kiêng dè, không dám tiến lại gần, chỉ trừng mắt nhìn chúng tôi đầy oán h/ận.

Tôi kích hoạt một lá Dương Hỏa Phù. Tôi có hơi đ/au lòng, vừa mới bắt đầu mà đã phải dùng đến một lá bùa cấp trung của mình rồi.

Lá bùa hóa thành ngọn lửa đỏ bay thẳng về phía tiểu q/uỷ, đ/ập trúng ngay mặt nó. Tiểu q/uỷ hét lên một tiếng chói tai rồi nhanh chóng bò mất dạng.

Nhìn cầu thang tối đen như mực, tôi không có ý định đuổi theo. Lúc này có bắt được cũng vô ích, phải tìm được cái hũ chứa x/á/c th/ai nhi thì mới giải quyết được vấn đề.

Cảnh sát Tiểu Tống chứng kiến toàn bộ màn vừa rồi thì nuốt một ngụm nước bọt.

"Cô... thật sự là đại sư sao?"

Cậu thiếu niên mặc đồng phục liếc anh ta một cái đầy kh/inh thường, vẻ mặt như muốn nói: "Tôi nói rồi mà, tôi nói rồi mà, cô ấy rất lợi hại."

Tôi cảm thấy đ/au đầu, nhưng trước khi vào tòa nhà thì vẫn phải tìm hiểu tình hình trước đã.

"Sư phụ Thẩm, cậu nói cậu quen biết cặp vợ chồng này à?"

Cậu thiếu niên mặc đồng phục trầm ngâm một lúc, khuôn mặt nghiêm túc.

"Sao cô biết tôi họ Thẩm?"

... Tôi thật sự rất muốn ném cái la bàn vào đầu cậu ta, nhưng tôi cố nhịn vì nó rất đắt tiền.

"Tên trên mạng của cậu đấy, ông anh ạ!"

Cậu ta như sực nhớ ra, gõ vào đầu mình rồi hất mái tóc đen trước trán ra sau, mỉm cười tự tin.

"Khụ khụ, để tôi giới thiệu lại, tôi là Thẩm Trạch Xuyên..."

Tôi nhắm mắt, cố nhịn cơn bực, cuối cùng mới đ/è nén ý định cầm la bàn đ/ập cậu ta lại.

Nếu không phải trên người cậu ta không có chút q/uỷ khí nào thì tôi còn tưởng cậu ta là do tên đàn ông trung niên kia phái đến để câu giờ nữa đấy.

"Tôi cũng mới chuyển đến đây không lâu." Thẩm Trạch Xuyên hất cằm chỉ về phía tầng bốn. "Tôi ở đối diện nhà họ."

Tôi nheo mắt nhìn cậu ta, mặc đồng phục của trường cấp 3 Nghi Thành, vậy mà đi xa như này để thuê nhà? Lại còn trùng hợp ở đối diện với nhà cặp vợ chồng kia?

Cậu nhóc này tuyệt đối không đơn giản, nhưng giờ không phải lúc để đào sâu chuyện này.

Tôi kiểm tra lại đồ đạc trong balo, bảo họ chờ tôi ở dưới lầu. Kết quả là người này còn bướng hơn người kia, chẳng ai chịu nghe lời.

Thậm chí cảnh sát Tống còn trực tiếp chắn trước mặt tôi, khó xử quay đầu đi.

"Cô lên đó một mình, lỡ phá hỏng hiện trường thì làm sao?"

Được được được, dân không đấu lại quan.

Tôi cắn răng phát cho mỗi người một lá bùa hộ thân cấp trung. Thôi vậy, coi như công livestream hôm nay mất hết vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ Kế Của Phủ Tướng Quân

Chương 5
Ta là kế thất của Bùi Diễn. Trước khi gả vào tướng quân phủ, mẫu thân nắm tay ta dặn dò: ‘Nhất định phải nuôi hư đứa con nhỏ do tiền thất để lại, con trai ngươi mới kế tục tước vị vững vàng.’ Ta gật đầu đáp ứng, trong lòng tính toán cách làm một mẹ kế độc ác. Nhưng lần đầu gặp mặt, con nhỏ gầy như cọng giá, núp sau cửa ló nửa khuôn mặt, rụt rè gọi ‘mẫu thân’. Lòng ta mềm lại, quên sạch hạ mã uy đã chuẩn bị. Mười năm sau, nàng trở thành đệ nhất tài nữ danh tiếng kinh thành, còn dẫn quân dẹp loạn Tây Nam. Hoàng đế muốn phong nàng làm quận chúa, nàng lại quỳ trước điện nói: ‘Thần nữ không cần gì cả, chỉ muốn xin một đạo sắc phong cho mẫu thân.’ Ta đứng ngoài điện, chợt nghĩ thông suốt. Không đúng rồi, ban đầu chẳng phải đã định hủy đi nàng sao?
Cổ trang
Chữa Lành
Gia Đình
0
Phục Cẩm Chương 8