Tôi chọc gi/ận Diêm Khắc rồi, dỗ thế nào cũng không nguôi.
Ngay cả khi tôi không khỏe, anh ấy cũng không còn lo lắng như trước.
Xuống tàu hỏa, tôi gọi điện cho anh ấy: “Anh, em đến Hải Thị khám tim, anh có thể đưa em đến b/ệnh viện không?”
Diêm Khắc nghiêm giọng: “B/ệnh tim của em đã khỏi lâu rồi. Diêm Lạc Đồng, đừng có giả đáng thương nữa!”
Ngựk truyền đến cơn đ/au âm ỉ.
Tôi nhỏ giọng nói: “Chỉ là tái khám thôi.”
Anh ấy cười lạnh một tiếng, nói: “Được, vậy em cứ chờ ở đó đi.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi ở một góc ga tàu.
Đợi rất lâu.
Cho đến khi tim tôi dần ngừng đ/ập, Diêm Khắc vẫn không đến…