Cuối cùng, Bùi Huyền Tri chọn bánh vị dứa, rồi kéo bạn ngồi lại trong tiệm.
Tôi bận lấy bánh, nhưng khi mang ra thì nghe thấy họ đang nói chuyện.
“Không phải định mang về công ty ăn sao?”
“Cậu bận lắm à?”
“Bận hay không thì liên quan gì? Cậu quen người ta à?”
“Không bận thì ăn tại đây, mang về làm gì. Đừng quan tâm tôi quen hay không.”
“Vậy cậu có thể cư xử cho giống người trưởng thành một chút không?”
“Hửm?”
“Lúc nãy cố tình gây khó dễ, tôi thật sự không muốn nói đâu, nhưng trông cậu chẳng khác gì học sinh tiểu học.”
Ánh mắt Bùi Huyền Tri nhìn bạn mình đầy vẻ khó tin.
Cũng phải thôi.
Từ trước đến nay, có ai dám dùng từ đó để miêu tả hắn.
Đi đến đâu mà chẳng được người ta nâng niu, nịnh nọt.
“Này anh bạn, lần sau ra ngoài tốt nhất đừng nhận tôi là người quen, tôi thấy mất mặt lắm.”
Tôi cố nhịn cười.
Đặt bánh trước mặt họ.
Đang định rời đi thì nghe hắn lẩm bẩm:
“Ở nhà chưa từng được ăn, giờ ra ngoài còn phải trả tiền mới có.”
Là tôi nghe nhầm sao?
Sao câu đó lại nghe chua chát như vậy?
Ở nhà không ăn… chẳng phải vì hắn không thích đồ ngọt sao?
Trước đây tôi làm bánh ở nhà, người lúc nào cũng thoang thoảng mùi ngọt.
Mỗi lần hắn ngửi thấy, mặt đều nhăn lại như thể ai đang n/ợ hắn tiền.
Đến mùi còn không chịu nổi, ai dám mời hắn ăn bánh?
Nhưng tôi cũng không để tâm.
Dù sao giờ chúng tôi đã không còn liên quan gì nữa.
Coi như gặp phải một vị khách khó tính.
Sau này chắc cũng chẳng gặp lại.
Chỉ là một lần trùng hợp.
Nhưng khi liên tục gặp Bùi Huyền Tri suốt năm ngày liền, tôi mới nhận ra mình đã nghĩ quá đơn giản.
Ngày nào cũng vậy, vừa mở cửa tiệm, vừa bày bánh ra quầy, là lại thấy hắn xuất hiện.
Có lẽ ánh mắt khó chịu của tôi quá rõ ràng, hắn còn có chút ngượng, quay mặt đi ho khan mấy tiếng rồi nói vòng vo:
“Dạo này có việc cần xử lý quanh đây, anh không phải cố ý đến mỗi ngày. Chỉ là đi sớm quá, không kịp ăn sáng thôi.”
“Ra cửa rẽ trái là có quán ăn sáng.”
Tôi thẳng thừng đáp.
Da mặt hắn quả thật dày hơn tôi tưởng.
Bị nói thẳng như vậy mà vẫn thản nhiên ngồi xuống.
“Anh không thích đồ ăn sáng kiểu Trung, em có ý kiến gì không?”
Không.
Tôi nào dám có ý kiến.
Dù sao hắn cũng trả tiền đàng hoàng.
B/án cho hắn hay b/án cho người khác cũng như nhau.
Có khi hắn còn m/ua nhiều hơn khách khác.
Tôi bưng khay bánh đặt trước mặt hắn, trước khi rời đi còn không quên châm chọc:
“Cũng không còn trẻ nữa đâu, ăn nhiều đồ ngọt coi chừng bụng bia. Dạo này hình như anh ít tập luyện nhỉ?”
Tôi liếc nhanh người hắn một cái rồi quay lại làm việc.
Chờ xem phản ứng của hắn.
Nhưng thực ra, nhìn thế nào thì Bùi Huyền Tri cũng không hề b/éo lên.
Có thể thấy, dù bận rộn hắn vẫn duy trì tập luyện.
Hồi còn ở bên nhau, tôi chỉ thấy cơ thể hắn ngày càng đẹp hơn, chưa từng buông thả.