Điện thoại rung lên khi tôi còn đang ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường.
Tôi gần như lập tức bật dậy mở tin nhắn.
Tạ Trình chỉ trả lời rất ngắn:
“Coi như điều ước thứ hai của em.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy vài giây rồi bật cười thành tiếng.
“Đồ hẹp hòi.”
Rõ ràng chỉ là đi chơi cùng tôi thôi mà cũng tính thành điều ước.
Nhưng dù ngoài miệng chê bai, khóe môi tôi vẫn không nhịn được cong lên suốt cả đêm.
Hai tuần sau trôi qua rất nhanh.
Sáng hôm hẹn đi leo núi, Tạ Trình tới nhà tôi từ khá sớm.
Trời vừa mưa đêm qua nên không khí mát hơn thường ngày, lá cây trước sân còn đọng nước, ánh nắng đầu buổi sáng xuyên qua tầng mây mỏng tạo thành những vệt sáng nhàn nhạt trên mặt đường.
Tôi vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy anh đứng trước cổng.
Tạ Trình mặc áo khoác đen đơn giản cùng quần dài tối màu, trên vai còn đeo theo balo du lịch. Dáng người cao g/ầy đứng giữa ánh sáng buổi sáng khiến tim tôi lại bắt đầu đ/ập lo/ạn như mọi lần.
“Tới sớm vậy?” Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.
“Ừm.” Anh nhìn tôi: “Sợ em ngủ quên.”
Tôi bật cười một tiếng rồi kéo anh đi về phía gara nhỏ cạnh nhà.
“Để em cho anh xem thứ này.”
Tấm bạt vừa được kéo xuống, chiếc mô tô màu đen bên trong cũng lộ ra hoàn toàn.
Dưới ánh nắng, lớp sơn xe phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo đầy bắt mắt. Đây là chiếc xe tôi thích nhất, cũng là thứ tôi dành dụm rất lâu mới m/ua được.
Tạ Trình hơi khựng lại.
“…Em m/ua cái này từ bao giờ?”
“Từ năm ngoái.” Tôi chống tay lên yên xe đầy đắc ý: “Đừng nhìn em còn đi học mà tưởng chưa đủ tuổi nhé. Em sinh non nên vào học muộn hơn mấy người cùng khóa thôi.”
Tạ Trình im lặng vài giây rồi đưa tay chạm nhẹ lên thân xe.
“Em m/ua nó làm gì?”
Tôi theo bản năng đáp ngay:
“Đua xe.”
Không khí bỗng yên lặng đi vài phần.
Tôi nhìn thấy động tác của anh khựng lại rất rõ.
Tạ Trình chậm rãi quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt anh lúc này hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng thoải mái như ban nãy nữa.
“Đua xe?” Anh nhíu mày rất khẽ.
Tôi vốn còn muốn khoe thêm vài thứ nhưng nhìn vẻ mặt ấy lại bỗng nhiên chột dạ khó hiểu.
“…Thì cũng chỉ chơi chút thôi.”
Tạ Trình không đáp ngay.
Anh đứng im cạnh chiếc xe một lúc rồi mới thấp giọng hỏi:
“Vậy còn ba điều ước của anh thì sao?”
Tôi sửng sốt.
“Cái gì?”
“Em dùng ba điều ước để giữ anh lại.” Tạ Trình nhìn tôi, giọng nói rất bình tĩnh: “Vậy anh cũng có thể dùng chúng để đổi điều kiện với em chứ?”
Tôi lập tức cứng họng.
Hình như… đúng là vậy thật.
Tôi nghẹn vài giây mới miễn cưỡng hỏi:
“…Anh muốn gì?”
Tạ Trình nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Anh muốn em đừng tham gia mấy trò nguy hiểm như vậy nữa.”
Gió sáng sớm khẽ thổi qua khoảng sân nhỏ.
Lá cây va vào nhau phát ra tiếng xào xạc rất nhẹ, còn tôi thì đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Tạ Trình không hề trách móc tôi.
Cũng không nổi gi/ận.
Nhưng chính ánh mắt nghiêm túc và giọng điệu đầy lo lắng ấy lại khiến tim tôi rung lên dữ dội hơn bất cứ lời ngon tiếng ngọt nào.
“Được rồi, em hứa”