Âm Phượng Hoàn Sào

Chương 7

15/09/2025 09:10

Tôi r/un r/ẩy, hộp diêm rơi xuống đất.

"Hí... hí... hí..."

Âm thanh ấy lại vang lên.

Lần này tôi nghe rõ hơn, tiếng cười vọng ra từ dưới gầm bàn...

Tim tôi đ/ập lo/ạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk. Hai chân cứng đờ, ch/ôn ch/ặt xuống đất.

Tôi muốn chạy, nhưng cả người như bị trói ch/ặt, muốn hét mà cổ họng nghẹn ứ. Chỉ vài giây thôi mà dài như cả thế kỷ. Tôi bấu ch/ặt mép bàn, cố gắng lùi lại từng chút.

"Hí... hí... hí..."

Tiếng cười quái dị lại vang lên, ngay dưới gầm bàn. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi bỗng thấy rõ —

Một đôi tay trắng bệch, thon dài vươn ra từ bóng tối, chụp lấy cổ chân tôi như gọng kìm, gi/ật mạnh xuống.

Chỉ một cái gi/ật, tôi đã bị lôi sụp xuống nền nhà, cả người như rơi vào hố sâu không đáy.

"Á... á... á!"

Tôi gào lên, vùng vẫy bám lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay.

Xoẹt một tiếng, tôi bật dậy thở hổ/n h/ển, ngồi bệt trên mép phản.

Trời vừa hửng sáng.

Tiểu Dũng trần như nhộng, hai tay che háng, tròn mắt nhìn tôi:

"Anh... anh làm gì thế?"

Tôi cúi xuống, mới thấy tay mình đang nắm ch/ặt chiếc quần đùi của nó. Nhà nghèo, quần đã bạc màu sờn rá/ch, giờ bị tôi x/é toạc thành mảnh vải nát.

Vội buông mảnh vải, tôi nhìn quanh — mọi thứ vẫn bình thường. Thở phào, tôi nhận ra đêm qua chỉ là mơ. Lau mồ hôi trên trán, tôi cười gượng với nó:

"Anh... m/ua cho mày mấy cái quần đùi mới rồi. Đừng mặc cái này nữa."

"Học đại học về chỉ cho em cái quần đùi?" Tiểu Dũng nhếch mép.

"Còn có cả bánh quy kem thành phố, để anh lấy cho."

Vừa đứng dậy khỏi phản, chân tôi bỗng nhũn ra, ngã vật xuống nền. Vừa chống tay định đứng lên, mồ hôi lạnh toát khắp người như có ai dội nước.

Tiểu Dũng hốt hoảng nhảy xuống đỡ:

"Anh làm sao thế?"

Tim tôi đ/ập thình thịch, hơi thở gấp gáp, mắt tối sầm rồi ngất lịm.

Tỉnh lại lần nữa đã sang trưa hôm sau.

Cơn sốt dai dẳng không dứt dù đã truyền dịch. Trán nóng như lửa đ/ốt, còn bàn chân thì lạnh buốt như ngâm trong sương giá. Mẹ đun nước nóng ngâm chân cho tôi, da đỏ phồng rộp mà vẫn thấy lạnh tê tái.

Ngâm xong, trên hai cổ chân chậm rãi hiện lên dấu đen — hình bàn tay người, rõ mồn một.

Ai nhìn cũng thấy.

Đó là dấu tay.

Chuyện đêm qua... không phải á/c mộng.

Mẹ tôi bỗng oà khóc nức nở:

"Cuối cùng... vẫn không buông tha cho Triều Dương nhà ta!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7