Gặp ngoài đời có thể hôn không?

Chương 9

26/03/2026 18:34

Ban đầu chỉ là áp sát, về sau anh bắt đầu dùng lưỡi, nhẹ nhàng li/ếm qua môi tôi.

Cuối cùng, bàn tay rộng lớn ấy đ/è ch/ặt sau gáy tôi, nụ hôn cuồ/ng nhiệt ập đến.

Anh hôn rất sâu, cũng rất vụng về.

Tôi vô thức nắm ch/ặt vạt áo trước ngựk anh.

Khi tách ra, giọng nói phía trên đầu tôi khàn đặc: "Em ngọt quá."

Tôi vùi mặt vào lồng ngựk anh, thở gấp.

Toàn thân nóng bừng.

Chỉ một nụ hôn thôi mà đã kịch liệt đến thế.

Vậy nếu...

Đầu óc không kiểm soát được bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Càng kìm nén càng khó chịu.

Cho đến khi bên tai vang lên tiếng cười khẽ.

Bị phát hiện rồi.

Đều tại cái thân thể phiền phức này.

Vành tai nhẹ nhàng bị li/ếm qua, hơi thở nóng rực phả vào đó: "Để anh giúp em nhé?"

Yết hầu tôi lăn nhẹ một cái.

Giây sau, vị trí đảo ngược.

Lưng tôi dựa vào tường, Z đứng trước mặt tôi.

Tôi cảm nhận được ánh mắt anh đang ngước lên nhìn tôi: "Ừm... Đừng hỏi nữa."

Rõ ràng trong bóng tối chẳng thấy gì, nhưng tôi lại cảm nhận rõ ràng ánh mắt ấy.

Nóng rực đến mức khiến tôi muốn trốn chạy, nhưng lại bị bàn tay to lớn ghì ch/ặt lấy eo.

Tôi cắn vào ống tay áo mình.

Đầu óc bắt đầu trống rỗng.

Nhiệt độ nóng bỏng như th/iêu rụi từng sợi th/ần ki/nh.

Khi tỉnh táo lại, tôi đã được bế lên giường.

"Bảo bối, anh đi xử lý một chút."

Tôi nắm ống tay áo anh, thì thào: "... Em cũng có thể giúp anh mà."

Anh nhẹ nhàng nhéo má tôi, giọng trầm khàn: "Không cần, anh đi tắm là được."

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên.

Tôi vẫn chưa hoàn h/ồn.

Thật là phạm luật!

Sao Z có thể điêu luyện đến thế!

Ch*t ti/ệt, càng thích anh hơn rồi.

Tôi chỉnh đốn lại quần áo, bật đèn lên.

Định ngồi đợi anh ra, ánh mắt lướt qua ghế sofa, chợt nhìn thấy chiếc áo khoác quen thuộc.

Khoan đã…

Chiếc áo này, Chu An cũng có một cái.

Hôm nay hắn cũng mặc chiếc áo này để ra ngoài...

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Lại trùng hợp đến thế sao?

Nhớ lại thời điểm Chu An thay đổi thái độ với tôi, chính là hôm hắn nhìn thấy màn hình điện thoại tôi..

Mà Z và Chu An… Càng nghĩ càng thấy bất ổn.

Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên, dập tắt mọi sự lãng mạn trong đầu.

Tôi lắc đầu dữ dội.

Không thể nào, tuyệt đối không thể!

Nhưng vẫn không nhịn được, tôi gõ cửa phòng tắm: "Z, anh xong chưa?"

"Rồi."

Tiếng nước ngừng chảy.

Qua cánh cửa khép hờ, thoáng thấy bóng người cao lớn đang lau khô người và mặc quần áo.

Tôi nín thở, dán mắt vào cánh cửa.

Cửa mở.

Khuôn mặt điển trai quen thuộc lộ ra.

Trái tim rơi xuống vực thẳm.

Tôi trợn mắt không tin nổi: "... Chu An?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm